06:00 29/03/2026

Ngôi nhà mơ ước là “Bệnh viện hạnh phúc” - ý tưởng bất ngờ từ cô bé lớp 2 giàu thấu cảm

Icon No Avatar Tre Em Viet Nam Kiều Minh

Trong khuôn khổ cuộc thi Ngôi nhà mơ ước 2026, cô bé Lê Anh Thư, học sinh lớp 2A3, Trường Tiểu học Bùi Quốc Khái, đã khiến nhiều người xúc động khi vẽ nên một “Bệnh viện hạnh phúc” ngập tràn cầu vồng, âm nhạc và sự chữa lành.

Bài viết này thuộc chuyên đề Cuộc thi vẽ tranh “Ngôi nhà mơ ước” mùa 4 - năm 2026

Xem thêm

Vừa nghe người lớn nhắc đến chủ đề cuộc thi vẽ tranh “Ngôi nhà mơ ước 2026”, bé Lê Anh Thư đã không chần chừ mà quyết định tham gia. Cô học trò lớp 2A3, Trường Tiểu học Bùi Quốc Khái (Hà Nội) reo lên đầy phấn khích: “Con biết mình sẽ vẽ gì rồi!”. Không phải lâu đài cổ tích, cũng không phải công viên ngập tràn trò chơi như nhiều bạn nhỏ khác thường mơ tới, điều hiện ra trong trí tưởng tượng của em lại là một “Bệnh viện hạnh phúc” - nơi nỗi sợ tan biến, nơi những em bé đến khám bệnh có thể mỉm cười thay vì bật khóc.

ngoi-nha-mo-uoc1
Anh Thư miệt mài hoàn thiện bức tranh (Ảnh: Nhân vật cung cấp).

Bài dự thi của Anh Thư tham gia cuộc thi “Ngôi nhà mơ ước 2026” mang tên “Bệnh viện hạnh phúc - ước mơ của Anh Thư”. Ngay từ tên gọi, bức tranh đã gợi ra một thế giới rất riêng: Bệnh viện không còn là những bức tường trắng lạnh lẽo, mùi thuốc sát trùng hay tiếng bước chân vội vã, mà trở thành một tòa nhà cầu vồng rực rỡ, có khu vui chơi, rạp chiếu phim, những tầng mây kẹo ngọt và một khu vườn xanh để chữa lành cả thân thể lẫn tâm hồn.

Chia sẻ với phóng viên, anh Lê Trung Đức, bố của Anh Thư cho biết gia đình biết đến cuộc thi qua trang thông tin của ERAS, đồng thời đúng dịp nhà trường cũng phát động, động viên học sinh tham gia. Tuy nhiên, lý do để gia đình cho con góp mặt không nằm ở giải thưởng. Điều mà bố mẹ mong mỏi là tạo cho con một “khoảng trời riêng”, nơi em được tự do dệt nên những ước mơ trong trẻo nhất của mình. Bởi với gia đình, hội họa không chỉ là một hoạt động ngoại khóa, mà còn là cách để con bộc lộ thế giới nội tâm.

"Khi nghe đến chủ đề cuộc thi, đôi mắt Anh Thư “sáng rực lên như những vì sao”. Con không hỏi tôi nên vẽ gì, cũng không cần nhiều thời gian suy nghĩ, mà lập tức chạy đi tìm cọ vẽ, bảng màu yêu thích. Sự chủ động ấy không đơn thuần là hứng thú với một cuộc thi, mà còn cho thấy ý tưởng về “ngôi nhà mơ ước” dường như đã ở sẵn đâu đó trong trái tim của con", anh Lê Trung Đức chia sẻ.

BQK
Ngôi trường Tiểu học Bùi Quốc Khái nơi Anh Thư đang theo học (Ảnh: Nhân vật cung cấp).

Điều khiến bố mẹ cô bé bất ngờ hơn cả là lựa chọn của con. Giữa vô vàn hình dung quen thuộc về một nơi hạnh phúc, Anh Thư lại chọn vẽ bệnh viện. Không phải bệnh viện trong nghĩa thông thường, mà là một không gian dịu dàng, ấm áp, đầy màu sắc, nơi những đứa trẻ đang đau cũng được vỗ về và nâng niu. Với gia đình, chính khoảnh khắc ấy khiến họ nhận ra thế giới trong con không chỉ có những niềm vui trẻ thơ rất riêng, mà còn chất chứa sự quan tâm tới người khác, một thứ thấu cảm hiếm gặp ở lứa tuổi còn quá nhỏ.

Ý tưởng ấy, theo bố bé, không phải ngẫu nhiên xuất hiện. Trong một lần cùng gia đình tham gia phát cơm thiện nguyện ở Viện K Tân Triều và Viện Bỏng, Anh Thư đã chứng kiến nhiều em nhỏ khóc vì sợ tiêm, sợ gặp bác sĩ. Khi ấy, bé quay sang nói với bố mẹ một câu rất hồn nhiên: “Nếu bệnh viện có hình kẹo mút và cầu vồng, các em sẽ không khóc nữa đâu bố nhỉ?”. Từ câu nói tưởng như chỉ là thoáng qua ấy, “Bệnh viện hạnh phúc” dần thành hình.

Có lẽ những chuyến đi thiện nguyện cùng gia đình, hay những câu chuyện nhỏ về lòng nhân ái mà bố mẹ thường kể, đã giúp cô bé nhìn thế giới bằng một ánh mắt khác. Trong suy nghĩ của Anh Thư, y bác sĩ không phải những người cầm kim tiêm khiến trẻ nhỏ sợ hãi, mà là những “thiên thần” làm dịu nỗi đau bằng sự yêu thương và thấu hiểu. Bởi vậy, trong bức tranh của em, bệnh viện không chỉ có chức năng chữa bệnh, mà còn là nơi chữa lành.

Bức tranh của Anh Thư vì thế được đắp bồi bằng rất nhiều lớp ý nghĩa. Mỗi tầng lầu mang một màu sắc, và theo cách diễn giải của cô bé, mỗi màu là một “liều thuốc tinh thần” giúp bệnh nhân mau khỏe hơn. Những nốt nhạc bay ra từ ống nghe của bác sĩ trở thành “liều thuốc giảm đau kỳ diệu nhất thế giới”. Ở một góc tranh, khu vườn “Hơi thở xanh” hiện lên như lá phổi của bệnh viện, nơi cây cối và không khí trong lành lặng lẽ tiếp thêm năng lượng cho người đang mệt mỏi. Không dừng ở đó, em còn đặt vào tranh một “Hòm tấm lòng vàng”, như một cách nhắc rằng hạnh phúc không chỉ là lúc mình khỏe mạnh, mà còn là khi mình biết dang tay che chở những người khó khăn hơn.

Theo gia đình, Anh Thư dành trọn tâm huyết cho tác phẩm trong suốt 3 buổi tối. Đó là khoảng thời gian yên tĩnh nhất trong ngày, khi em ngồi trước tờ giấy trắng và để các gam màu kể câu chuyện của riêng mình. Bố mẹ chỉ đóng vai trò những “khán giả trung thành”, chuẩn bị đầy đủ họa cụ, ở bên động viên và tin rằng con sẽ làm được. Từ khu vườn “Hơi thở xanh” cho tới dòng chữ “Bệnh viện của con chữa lành bằng tâm, trí và sự thấu hiểu”, mọi ý tưởng đều do bé tự nghĩ, tự vẽ, tự hoàn thiện.

ngoi-nha-mo-uoc2
Anh Thư dành 3 buổi tối để hoàn thành tác phẩm (Ảnh: Nhân vật cung cấp).

Bố bé kể, Anh Thư là một cô bé khá cầu toàn. Có những chi tiết nhỏ, tưởng chừng người lớn nhìn qua sẽ bỏ qua, nhưng em vẫn kiên nhẫn sửa đi sửa lại cho thật vừa ý. Dải cầu vồng dẫn lối vào phòng khám là một ví dụ như thế. Bé chỉnh nhiều lần sắc độ chỉ để màu cầu vồng “thật sự tỏa sáng”, đúng như những gì em tưởng tượng. Sự chỉn chu ấy khiến người lớn đôi khi không khỏi ngạc nhiên, bởi đằng sau một gương mặt non nớt là tinh thần làm việc nghiêm túc và sự nâng niu với chính ý tưởng của mình.

Khi bức tranh hoàn thành, Anh Thư nâng niu tác phẩm như một báu vật. Em say sưa thuyết trình với cả nhà về từng căn phòng, từng chức năng, từ nơi xem phim, nơi nghỉ ngơi ấm áp cho tới khu vực vui chơi để các bạn nhỏ quên đi cảm giác sợ hãi. 

Tác phẩm của Anh Thư cũng cho thấy những điều em đang được nuôi dưỡng trong đời sống thường ngày. Trong phần chia sẻ đi kèm bài dự thi, cô bé kể về những việc nhỏ mình đang làm để giữ thế giới tươi đẹp hơn: mang bình nước cá nhân, dùng túi vải, nhớ tắt điện, phân loại rác, chăm cây và cùng bạn bè nhắc nhau không xả rác bừa bãi. Những hành động tưởng như giản dị ấy lại rất ăn khớp với tinh thần của bức tranh: một thế giới xanh hơn, dịu dàng hơn và biết quan tâm tới con người hơn.

Chia sẻ với phóng viên Tạp chí Trẻ em Việt Nam, bố mẹ Anh Thư cho biết, điều họ kỳ vọng sau cuộc thi không phải là thứ hạng, mà là một dấu ấn đẹp trong tuổi thơ con gái. Họ mong hành trình này sẽ giúp Anh Thư giữ vững niềm tin rằng chỉ cần có lòng nhân ái, con người có thể biến cả những nơi khô khan nhất thành thiên đường. 

Like fanpage để theo dõi thông tin mới nhất


Bình luận