Đêm đến, khi màn đêm chậm rãi ôm trọn lấy góc phố nhỏ, đôi mắt e lại chợt nhìn về phía ánh trăng sáng treo lay lắt bên khung cửa sổ, tâm trí vô thức trôi dạt bên những đám mây, thủ thỉ hỏi chúng vạn điều thắc mắc, rằng: ‘’này cậu ơi, mấy căn gác xếp cũ kĩ rồi một mai sẽ ra sao? Tương lai liệu có phủ lên hiện tại cái gam màu tươi sáng tớ hằng mơ ước ?’’ Và rồi có lẽ em đã thiếp đi trước khoảnh khắc đám mây kia kịp quay đầu, để câu hỏi ấy lơ lửng trong trí óc một cô bé 11 tuổi. Mãi đến khi bức tranh hoàn thành, bản thân em chẳng tài nào phác họa đúng nhất hình ảnh mờ nhạt của suy nghĩ . Thầy cô ạ ‘’ Ngôi Nhà Tương Lai’’ nó mơ hồ kinh khủng, nhưng mà, phần nhiều nơi em, em nghĩ nó rạng rỡ lắm: sẽ có mấy toà nhà chọc trời lấp ló sau hàng cây xanh, tấm pin mặt trời miệt mài thu gom những vệt nắng, và dường như cầu vồng cũng sẽ trú ngụ trên bầu trời ngày đêm. Mọi thứ đều khác xa với thực tại. Cùng lúc ấy Việt Nam đã sẵn sàng vươn mình, sánh bước bên cường quốc năm châu, như lời bác Hồ dạy bảo. Từng cánh chim bồ câu chao liệng dưới nền trời xanh mát, tựa hòa bình đã đến với cả thế giới. Mà có lẽ, để đạt được tới cái mong ước ấy, con người chúng ta còn phải cố gắng nhiều lắm. Nào là: Chăm chỉ cần cù, siêng năng học hỏi, chuyên tâm rèn luyện và mài rũa kiến thức, học cách yêu thương, chăm sóc cây xanh lẫn mẹ thiên nhiên dịu dàng.
SBD: NNMU18161