07:03 22/02/2023

Bố Tiến sĩ, mẹ Thạc sĩ con vẫn “đội sổ”: Đã đến lúc bớt đi những kỳ vọng

Icon No Avatar Tre Em Viet Nam T.Linh

Tâm sự của người mẹ về quá trình chấp nhận con mình chỉ có tư chất bình thường trong khi bố mẹ đều là Tiến sĩ, Thạc sĩ phải khiến nhiều bậc phụ huynh nhìn lại những kỳ vọng đang áp đặt lên con mình.

Chồng tôi là Tiến sĩ kỹ thuật, tôi là Thạc sĩ. Tôi đã sinh con ở độ tuổi sinh nở tốt nhất là 27 tuổi. Việc mang thai đã được lên kế hoạch từ sớm, hơn nữa tôi vô cùng quan tâm đến việc bổ sung chất dinh dưỡng và thai giáo cho đứa con thân yêu của mình.

Khi mang thai được 3 tháng, tôi đã xin phép công ty cho nghỉ dài ngày. Nhà chồng đến nấu cho tôi ngày 3 bữa, tôi chỉ có nhiệm vụ tắm nắng, đi dạo, xem TV và không cần phải làm bất cứ điều gì. Thậm chí tôi còn không bị cảm lạnh trong suốt thai kỳ của mình.

Vì sức khỏe của con, trong suốt tháng 10 mang thai, tôi không ăn cơm ngoài, bởi tôi lo lắng thức ăn bên ngoài không đảm bảo vệ sinh sẽ ảnh hưởng đến đứa con của mình.

Để chăm sóc tốt nhất cho đứa trẻ trước và sau khi sinh, tôi đã cố gắng làm mọi thứ tốt nhất. 

Image 5
(Ảnh minh họa: Internet).

Quả nhiên, vất vả đã được đền đáp, con trai tôi kháu khỉnh, khỏe mạnh, đôi mắt to long lanh, vợ chồng tôi thầm nghĩ, đây chắc là một cậu bé thông minh.

Nhưng kể từ khi con vào tiểu học, tất cả niềm kiêu hãnh của chúng tôi nhanh chóng sụp đổ. Mặc dù chúng tôi không muốn thừa nhận điều đó bằng mọi cách có thể, nhưng sự thật là thành tích học tập của con trai không tốt.

Mặc dù chồng tôi có bằng Tiến sĩ, còn tôi có bằng Thạc sĩ, con trai chúng tôi lại là một học sinh đứng bét trong lớp.

Bởi vì là một người mẹ của con học kém, mỗi khi đứa trẻ đến trường, tôi đều lặng lẽ ngồi một góc và cố tình chọn những bộ quần áo tối màu, sợ thu hút sự chú ý của những cha mẹ khác và thầy cô.

Để nâng cao thành tích học tập ở trường, tôi đã đăng ký cho con học nhiều lớp phụ đạo, thậm chí thuê gia sư kèm riêng. Tôi đã chi không biết bao nhiêu tiền cho đứa con thân yêu của mình.

Không chỉ vậy, khi con trai tôi đi học vào ban ngày, tôi sẽ theo dõi tiến độ của lớp để xem lại bài học, sách giáo khoa, video hướng dẫn ở nhà. Sau đó dạy kèm cho con vào ban đêm.

Dù vậy, điểm số của con trai tôi vẫn không tốt. Bởi vì mỗi ngày tôi đều dạy thêm cho con vào buổi tối, nên đứa trẻ phải thức khuya thường xuyên, không có thời gian hoạt động ngoài trời, vì thế khả năng miễn dịch của đứa trẻ kém, hay bị cảm và sốt. Con tôi cũng phải đeo kính cận khi mới chỉ học lớp 4.

Cuối cùng, tôi phải chấp nhận thực tế rằng con tôi thực sự có tư chất bình thường.

Trên thực tế, con rất ngoan ngoãn và hoàn thành tất cả các nhiệm vụ học tập mà tôi sắp xếp cho một cách nghiêm túc.

Trong kỳ nghỉ hè năm đó, tôi đăng ký cho cháu học các lớp phụ đạo Toán và tiếng Anh, con trai tôi đã chủ động nói: “Mẹ đăng ký cho con học lớp Ngữ văn nữa nhé, nếu không con sợ sau kỳ nghỉ hè sẽ tụt lại phía sau…”.

Tôi thương con nhiều quá, thành tích học tập của con không tốt không phải lỗi của con. Tôi phải thừa nhận rằng một số người thực sự phù hợp với việc học, số khác thì không.

Điều này giống như một người có thể hát từ khi mới sinh, một người có thể vẽ mà không được giáo viên dạy, và một người có thể làm thơ từ khi còn nhỏ, đây gọi là thiên phú.

Tôi đã từng xem một cuộc khảo sát: Trên thực tế, những đứa trẻ học kém dành nhiều thời gian hơn cho việc học.

Về số liệu này, tôi vô cùng đồng tình, nhất là ở bậc cấp 2 và cấp 3, ai cũng muốn học tốt nhưng thực tế lại hoàn toàn trái lại.

Tôi và chồng cuối cùng cũng hiểu rằng chúng tôi đã sinh ra một đứa trẻ học không giỏi, ít nhất là cho đến thời điểm hiện tại.

Gạt bỏ đi sự lo lắng và so sánh, tôi bắt đầu nhìn lại con trai mình, bình tĩnh suy nghĩ về ý nghĩa của việc học.

Image 4
(Ảnh minh họa: Internet).

Chúng ta mong muốn con cái học tập chăm chỉ để làm gì? Không gì khác hơn là giúp con có khả năng tự nuôi sống bản thân trong tương lai, nhận ra giá trị sống của mình.

Con trai của tôi là một đứa trẻ chăm chỉ, hiểu chuyện và lương thiện, nhất định tương lai có thể kiếm được công việc nuôi sống bản thân mình. Vậy tại sao chúng tôi phải lo lắng về việc đứa trẻ học kém sẽ không có cơm để ăn?

Con tôi tuy học toán không giỏi nhưng cháu rất thích học nấu ăn và đã đọc hết sách dạy nấu ăn mà tôi mua, con mới 10 tuổi mà đã nấu được vài bữa tươm tất.

Con tôi tuy tiếng Anh không giỏi, hay quên từ, viết sai chính tả nhưng cháu có trái tim nhân hậu, khi vừa bước vào cửa tòa nhà đã thấy có người đi sau, cháu luôn đưa đôi tay nhỏ bé giữ cửa, chờ đợi những người phía sau đi qua rồi mới thả tay ra.

Mặc dù con tôi không thể viết ra những bài văn hay, nhưng cậu bé rất hiếu thảo và hiểu được sự vất vả của cha mẹ.

Con của tôi không phải là đứa trẻ ưu tú, hầu như lần nào cũng đội sổ trong các bài kiểm tra. Tuy nhiên, con tôi bằng lòng với chính mình, con trân quý bản thân và yêu thương người khác, đối xử với mọi người xung quanh bằng tấm lòng bao dung và vui vẻ, đây chẳng phải là tài sản quý giá hơn thành tích học tập sao?

Từ khi con đi học, chúng ta luôn quen dùng một tiêu chuẩn duy nhất là học lực để đo lường sự tốt hay xấu của một đứa trẻ. Điều này không chính xác.

Đứa trẻ giống như một mầm non đang sinh trưởng, làm sao có thể chỉ dùng một tiêu chuẩn như vậy mà đánh giá? Chúng ta không nên coi thường những điều bình thường, trái lại, chúng ta nên hoan nghênh những điều bình thường ấy.

Nếu có thể bằng lòng với cuộc sống bình thường, làm công việc mình yêu thích một cách vui vẻ, không trái với lương tâm và nguyên tắc sống của bản thân, thì đến khi cây non kia đã trưởng thành, đơm hoa kết trái, đứa trẻ cũng sẽ vững vàng từng bước trong cuộc đời, an nhiên đến già…

Tôi nghĩ rằng, đây thực sự là cách sống của người thành công nhất.

Theo Gia đình Việt Nam 

Like fanpage để theo dõi thông tin mới nhất



Trẻ em Việt Nam

Bình luận