Giấc mơ "đô thị xanh hạnh phúc" của cậu bé 5 tuổi khiến người lớn phải nghĩ lại
Ngôi nhà mơ ước 2026 tiếp tục đón nhận những bài dự thi hồn nhiên mà giàu suy nghĩ của các em nhỏ. Trong đó, bức tranh của bé Phạm Lê Gia Vinh, 5 tuổi, mang đến một lát cắt trong trẻo về ước mơ được sống giữa thành phố xanh, sạch, đẹp, nơi con người và thiên nhiên cùng hiện diện trong niềm vui bình dị.
Bài viết này thuộc chuyên đề Cuộc thi vẽ tranh “Ngôi nhà mơ ước” mùa 4 - năm 2026
Mới 5 tuổi, nhưng em Phạm Lê Gia Vinh (Trường Mầm non Hoàng Hanh, Hà Nội), đã có cách hình dung khá rõ ràng về một nơi ở lý tưởng cho mình và những người thân yêu. Không phải một lâu đài cổ tích hay thế giới siêu nhân rực rỡ, điều cậu bé lựa chọn gửi vào cuộc thi “Ngôi nhà mơ ước mùa 4” lại là một “đô thị xanh hạnh phúc” - nơi có nhà cao tầng, tàu điện, mái nhà dùng năng lượng mặt trời, quạt phát điện, nhiều cây xanh và cả hồ nước với những sinh vật bơi lội dưới mặt hồ.
Bức tranh dự thi của Gia Vinh mang tên “Em mơ ước được sống ở Đô thị xanh Hạnh Phúc”. Trong phần giới thiệu tác phẩm, cậu bé cho biết em vẽ mình và chị cùng dạo chơi trong không gian đô thị mà em mơ ước. Ở đó, mọi thứ hiện lên vừa hiện đại, vừa gần gũi với thiên nhiên. Có những tòa nhà cao tầng, nhưng trên mái là nguồn năng lượng sạch. Có phương tiện giao thông, nhưng là tàu điện. Có nhịp sống đô thị, nhưng không thiếu bóng cây và mặt nước.
Điều đáng quý ở bức tranh của Gia Vinh không chỉ nằm ở sự ngộ nghĩnh đúng tuổi, mà còn ở cách em tiếp nhận chủ đề bằng một suy nghĩ rất tự nhiên: Thành phố hạnh phúc là thành phố có màu xanh, có công nghệ thân thiện với môi trường và có ý thức giữ gìn từ chính những người đang sống trong đó.
Chị Nguyễn Thu Hương, mẹ bé Phạm Lê Gia Vinh, cho biết con đã tự mình hoàn thiện bức tranh trong khoảng một tuần. Suốt quá trình ấy, bé gần như tự vẽ một mình, tự nghĩ về các chi tiết mình muốn đưa vào tranh rồi kiên trì hoàn thành từng phần.
Việc một em nhỏ mới 5 tuổi có thể dành trọn một tuần cho một bức vẽ cho thấy sự tập trung và hào hứng đặc biệt với đề tài. Không bị thúc ép theo một khuôn mẫu có sẵn, Gia Vinh tiếp cận cuộc thi bằng cảm xúc rất bản năng của trẻ thơ: Thích điều gì thì đưa điều đó vào tranh, thấy điều gì đẹp thì muốn giữ lại trong thế giới của mình.
Có lẽ bởi vậy, bức tranh của em không cầu kỳ trong cách diễn đạt, nhưng lại gợi ra nhiều điều để người lớn ngẫm nghĩ. Trong mắt một đứa trẻ, đô thị tương lai không chỉ là nơi có nhiều nhà cao, nhiều tiện ích hay nhiều phương tiện hiện đại. Điều khiến đô thị ấy trở nên đáng sống chính là sự hài hòa giữa phát triển và gìn giữ môi trường. Thành phố ấy phải có cây xanh, có hồ cá, có không khí trong lành, có chỗ để trẻ em đi dạo, vui chơi và cảm thấy hạnh phúc.
Một chi tiết nhỏ nhưng rất đáng chú ý trong phần thuyết minh tranh là suy nghĩ của Gia Vinh về trách nhiệm của con người với môi trường sống. Em chia sẻ, mình và các bạn sẽ giữ vệ sinh, không xả rác bừa bãi để bảo vệ đô thị luôn “Xanh - Sạch - Đẹp”. Đó là cách nói mộc mạc, ngắn gọn, nhưng phản ánh khá rõ ý thức mà nhiều gia đình và nhà trường đang nỗ lực gieo vào trẻ nhỏ từ những năm đầu đời.
Ở lứa tuổi mầm non, các em có thể chưa hiểu hết những khái niệm lớn như phát triển bền vững, năng lượng tái tạo hay quy hoạch đô thị. Nhưng các em có thể cảm nhận rất rõ điều gì khiến mình thấy dễ chịu, vui vẻ và an toàn. Một hàng cây xanh, một mặt hồ sạch, một con đường không rác, hay một nơi có thể cùng chị em dạo chơi trong niềm háo hức… đôi khi chính là định nghĩa giản dị nhất về hạnh phúc.
Từ góc nhìn ấy, bức tranh của Gia Vinh giống như một lời nhắc nhẹ nhàng rằng trẻ nhỏ không hề đứng ngoài câu chuyện về môi trường sống. Các em quan sát, ghi nhớ và hình thành ước mơ của mình từ chính những điều diễn ra xung quanh mỗi ngày. Khi được trao cơ hội thể hiện bằng hội họa, các em có thể kể lại thế giới mong muốn bằng ngôn ngữ rất riêng, hồn nhiên nhưng không hề hời hợt.
Cuộc thi “Ngôi nhà mơ ước mùa 4” vì thế không chỉ là một sân chơi mỹ thuật đơn thuần. Qua từng bức tranh, từng dòng giới thiệu vụng về mà chân thật, Ban tổ chức có thể thấy rõ hơn suy nghĩ, cảm xúc và cả những hình dung rất đáng trân trọng của trẻ em về gia đình, cộng đồng và nơi các em muốn lớn lên.
Với bé Phạm Lê Gia Vinh, giấc mơ ấy được gọi tên bằng bốn chữ rất giản dị: Đô thị xanh hạnh phúc. Ở nơi đó, em và chị được cùng nhau dạo chơi, quanh mình là cây cối, hồ nước, nhà cửa hiện đại nhưng thân thiện với môi trường. Và để giữ cho nơi ấy luôn đẹp, em tin rằng mình cùng các bạn phải bắt đầu từ việc nhỏ nhất: Không xả rác, giữ vệ sinh chung./.
Like fanpage để theo dõi thông tin mới nhất










