Thắp sáng mùa trăng yêu thương cho trẻ em ở Thụy An
Ngày 17/9, hội trường Trung tâm Phục hồi chức năng người khuyết tật Thụy An (xã Quảng Oai, TP Hà Nội) vang lên tiếng trống lân, tiếng vỗ tay và những giai điệu rộn ràng. Gần 200 em nhỏ có mặt tại chương trình “Từ ngôi nhà mơ ước đến trăng yêu thương” cùng đón một mùa Trung thu đặc biệt, nơi niềm vui hiện lên trong những ánh mắt trong veo và những nụ cười háo hức.
Chương trình do Hội Bảo vệ quyền trẻ em Việt Nam, Tạp chí Trẻ em Việt Nam cùng các đơn vị (Tập đoàn T&T Group, CTCP Sữa Việt Nam Vinamilk, CTCP Thực phẩm Dinh dưỡng Nutifood, Eras Việt Nam, Tập đoàn Starworld Group, Hệ thống Nha khoa Sing) đồng hành tổ chức, với mong muốn mang đến cho trẻ em đang được chăm sóc, phục hồi tại Trung tâm Thuỵ An một trung thu sớm với nhiều tiếng cười.
Mỗi bước chân lên sân khấu là một dấu mốc đáng nhớ
Ở Thụy An, những cuộc gặp gỡ như thế không chỉ là một ngày hội. Với nhiều em nhỏ, được gặp những người bạn mới, xem văn nghệ, nhận quà hay bước lên sân khấu cũng là một trải nghiệm khác với nhịp sinh hoạt quen thuộc hằng ngày.
Phía sau tiết mục nhảy “Trăng tròn tròn” chỉ kéo dài vài phút trên sân khấu là những ngày tháng miệt mài tập luyện. Cô Đỗ Thu Trang, giáo viên phụ trách các em tự kỷ, chia sẻ, với một số học sinh, để nhớ được một động tác hay một trình tự đơn giản cũng cần rất nhiều lần lặp lại. Có em phải mất cả tháng mới ghi nhớ được, nhưng chỉ cần vài ngày không luyện tập, những gì đã thuộc có thể nhanh chóng bị quên.
Bởi vậy, trong hai tuần trước chương trình, mỗi ngày các em dành khoảng 30-60 phút để tập luyện những động tác của tiết mục. Từng động tác được kiên trì lặp lại, từ ngày này qua ngày khác, để vài phút trên sân khấu có thể trở thành một khoảnh khắc trọn vẹn và đáng nhớ.
Mỗi em có một khả năng, một tốc độ tiếp nhận khác nhau nên giáo viên phải quan sát và điều chỉnh cách hướng dẫn, thay vì đòi hỏi tất cả cùng đạt một kết quả trong cùng một khoảng thời gian. Với cô, mục tiêu trước hết không phải là những thành tích lớn, mà là giúp các em biết tự chăm sóc bản thân, biết giữ an toàn và từng bước có thêm khả năng hòa nhập với cuộc sống.
Với những đứa trẻ ấy, được đứng trên sân khấu không đơn thuần là chuyện biểu diễn. Cô Trang chia sẻ, mỗi em được lựa chọn tham gia một tiết mục đã là một bước tiến, bởi để có thể đứng trước nhiều người, các em phải vượt qua những giới hạn riêng trong giao tiếp, sự tập trung và khả năng phối hợp. Có em sau khi nghe cô thông báo chương trình đã gọi điện ngay về nhà để khoe với mẹ “con sắp được lên sân khấu”.
Rồi tới tiết mục “Dệt bàn trên mây” của các em khiếm thính cũng nhận được những tràng vỗ tay nồng nhiệt từ khán giả. Không nghe được nhịp nhạc như những bạn nhỏ khác, các em tìm cho mình một nhịp điệu riêng qua từng chuyển động. Đằng sau màn trình diễn ấy là những ngày tháng thầy và trò cùng nhau học, cùng nhau tập luyện để mỗi động tác ngày một thuần thục hơn.
Hơn 13 năm gắn bó với Trung tâm, cô Đỗ Thị Sáu hiểu rằng mỗi trẻ khiếm thính là một thế giới riêng với cách tiếp nhận và biểu đạt khác nhau. Bởi vậy, để đến gần và hiểu được từng em, người giáo viên phải linh hoạt kết hợp ngôn ngữ ký hiệu, lời nói và chữ viết, tìm ra phương thức giao tiếp phù hợp nhất với mỗi đứa trẻ.
Chia sẻ với Tạp chí Trẻ em Việt Nam, Bác sĩ chuyên khoa I Nguyễn Ngọc Tân - Giám đốc Trung tâm Phục hồi chức năng người khuyết tật Thụy An cho biết: "Những hoạt động giao lưu, vui chơi không chỉ mang đến niềm vui mà còn mở thêm cơ hội để các em hòa nhập và tự tin thể hiện bản thân. Bên cạnh chăm sóc và phục hồi chức năng, trung tâm luôn cố gắng tạo dựng một môi trường để mỗi em được học tập, vui chơi và phát triển theo khả năng của mình".
Mỗi cuộc gặp là một niềm háo hức
Cô Đỗ Thị Sáu quê ở Thái Nguyên, 13 tuổi xuống Quảng Oai sống ở nhà cậu mợ. Trong lớp hòa nhập mà cô theo học, có rất nhiều bạn là người của Trung tâm. Và đó chính là lý cho cô chọn học ngành sư phạm giáo dục đặc biệt và gắn sự nghiệp giáo dục của mình với Trung tâm. Hơn 13 năm đứng lớp, cô nhận ra mỗi em có một tính cách riêng, có em nghịch ngợm, có em dễ gần, có em lại đặc biệt tình cảm với bạn bè.
Cô Sáu chia sẻ, những đứa trẻ ở đây cũng có những mối quan hệ rất giống một gia đình. Các em có thể giận nhau, tranh giành hoặc nghịch ngợm, nhưng rồi lại chia sẻ đồ dùng, giúp đỡ những em nhỏ hơn. “Mỗi đứa trẻ đều có một nét đáng yêu riêng”, cô nói.
Niềm vui của trẻ em ở Thụy An cũng không giống nhau theo từng độ tuổi. Những em nhỏ có thể thích đồ chơi, bánh kẹo; các em lớn hơn lại quan tâm đến những buổi giao lưu, những lớp học làm bánh, làm đồ thủ công hay những hoạt động được tiếp xúc với người bên ngoài. Cô Trang cho biết với những em tự kỷ, nhiều trải nghiệm bên ngoài vẫn có thể trở nên mới mẻ, mỗi cuộc giao lưu đều có thể đem đến cho các em một niềm háo hức riêng. Bởi vậy, mỗi lần có khách đến thăm, có chương trình giao lưu, các em đều chờ đón theo cách của riêng mình.
Món quà nhỏ thay những lời yêu thương
Phát biểu tại chương trình, nhà báo Bùi Văn Khương - Tổng Biên tập Tạp chí Trẻ em Việt Nam, cho biết năm 2026, Tạp chí triển khai chuỗi hoạt động tại 7 địa điểm dành cho trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt. Trước đó một ngày, đoàn đã đến Khoa Nhi Bệnh viện K Tân Triều, nơi có những em vì tình trạng sức khỏe không thể xuống tham gia cùng mọi người.
Từ Bệnh viện K Tân Triều đến Trung tâm Phục hồi chức năng người khuyết tật Thụy An, mỗi nơi các em có một hoàn cảnh khác nhau, nhưng đều là những điểm đến mà Tạp chí mong muốn mang tới sự sẻ chia và niềm vui cho trẻ. Riêng với Thụy An, sự đồng hành đã bắt đầu từ trước, qua cuộc thi vẽ “Ngôi nhà mơ ước” dành cho các em.
Nhà báo Bùi Văn Khương bày tỏ, những hoạt động dành cho trẻ em cần được tiếp tục theo hướng tạo ra không gian để các em thể hiện khả năng và tiếng nói của mình. Những trang viết, bức tranh hay sản phẩm do chính các em tạo ra, theo đó, cũng trở thành một cách để kể những câu chuyện về trẻ em khuyết tật từ góc nhìn của chính các em.
Một mùa trăng, vì thế, đâu chỉ được đong đếm bằng những chiếc bánh hay món quà được trao tận tay. Với các em, mùa trăng còn bắt đầu từ ánh mắt bừng lên khi nghe cô giáo báo tin mình sẽ được bước lên sân khấu; từ những tiếng cười, những cái vỗ tay rộn ràng của bạn bè dưới khán phòng.
Những món quà được mở ra, những chiếc bánh Trung thu sẽ vơi dần. Nhưng có những điều không dễ mất đi: cảm giác được chờ đợi, được đứng dưới ánh đèn sân khấu, được nghe tiếng vỗ tay gọi tên mình và biết rằng hôm nay có những người đã nhớ đến mình.
Với một đứa trẻ, đôi khi chỉ cần thế thôi, một ngày được vui, một khoảnh khắc được tỏa sáng, một mùa trăng có người cùng đón. Và như thế, mùa trăng đã đủ đầy.
| Trung tâm Phục hồi chức năng người khuyết tật Thụy An được thành lập ngày 27/7/1976, ban đầu là nơi phục hồi chức năng cho con thương binh, liệt sĩ và gia đình có công với cách mạng. Theo thời gian, Trung tâm mở rộng đối tượng tiếp nhận, chăm sóc và phục hồi chức năng cho trẻ em khuyết tật đến từ nhiều tỉnh, thành phía Bắc. Hiện Trung tâm có 81 cán bộ, nhân viên; mỗi ngày chăm sóc, điều trị và phục hồi chức năng cho khoảng 250-260 người, trong đó có khoảng 220 trẻ em. |










