Bé trai 10 tuổi nghi bị bố ruột bạo hành ở Đắk Lắk: Nếu gia đình như “hầm tối”, trẻ sẽ bị ám ảnh suốt đời
Từ vụ bạo hành trẻ em ở Đắk Lắk cho thấy, phương pháp dạy con bằng bạo lực là phản khoa học, khiến trẻ sợ hãi và dễ dẫn đến tổn thương tâm lý nặng nề, ám ảnh suốt cuộc đời.
Nhiều trẻ em vẫn là nạn nhân của cách nuôi dạy bằng roi vọt
Những vụ bạo hành trẻ em được phát hiện trong thời gian gần đây không chỉ khiến dư luận bức xúc mà còn đặt ra câu hỏi lớn: Liệu pháp luật, cơ chế bảo vệ trẻ em và trách nhiệm của người lớn đã đủ đáp ứng yêu cầu thực tiễn?
Mới nhất, một bé trai 10 tuổi tại phường Bình Kiến (Đắk Lắk) bị phát hiện chi chít vết thương nghi do chính bố ruột gây ra – sự việc đang được Công an phường Bình Kiến tiếp tục điều tra và làm rõ, gây nhiều trăn trở về trách nhiệm bảo vệ trẻ trong gia đình.
Theo một nguồn tin, cháu bé trước đó đã bỏ học, có biểu hiện không nghe lời người lớn và từng liên quan đến hành vi trộm cắp. Vì cho rằng con không ngoan, người bố đã dùng bạo lực để “dạy dỗ”, dẫn đến việc cháu bé bị bầm tím trên cơ thể.
Hình ảnh bé trai với nhiều vết bầm tím sau khi bị đánh được lan truyền trên mạng xã hội, khiến nhiều người bức xúc và lên án mạnh mẽ hành vi bạo hành trẻ em. Nhiều ý kiến đề nghị cơ quan chức năng nhanh chóng vào cuộc, xử lý nghiêm theo quy định để bảo vệ quyền lợi và sự an toàn cho trẻ nhỏ.
Trong nhiều vụ việc được báo chí phản ánh gần đây, những đứa trẻ bị bạo hành lại chính là những người vốn cần được che chở nhất, từ người thân gần gũi đến những người được giao nhiệm vụ chăm sóc.
Trao đổi với Phóng viên Tạp chí Trẻ em Việt Nam, ông Đặng Hoa Nam – Phó Chủ tịch Hội Bảo vệ quyền trẻ em Việt Nam, Nguyên Cục trưởng Cục Bảo vệ trẻ em bày tỏ nỗi xót xa khi những sự việc như vậy vẫn xảy ra với trẻ em. Pháp luật đã quy định rõ trách nhiệm của cha mẹ và người giám hộ trong việc bảo vệ trẻ em, tuy nhiên sự im lặng trước nguy cơ hoặc phản ứng chậm trễ của cộng đồng và cơ quan chức năng khiến trẻ em phải chịu tổn thương kéo dài.
Ông Nam nhấn mạnh: “Bảo vệ trẻ em phải là sự can thiệp chủ động, quyết liệt và liên tục, không chỉ là xử lý sau khi sự việc đã xảy ra. Có thể thấy, những vụ việc bạo hành trẻ em gây ra bởi người thân vẫn đã và đang xảy ra. Trong nhận thức không ít bậc cha mẹ vẫn cho rằng sử dụng vũ lực để giáo dục trẻ. Tuy nhiên, đây là những hành động không đúng đắn và rất dễ xảy ra những hậu quả đáng tiếc vì xử lý trong lúc nóng giận".
Cần giáo dục, tuyên truyền cho các bậc cha mẹ về kỷ luật tích cực. Nuôi dạy một con người tất nhiền cần phải sự kiên trì. Có thể mỗi đứa trẻ mỗi tính cách khác nhau. Có trẻ chưa ngoan, nghịch ngợm… tuy nhiên, trong mọi trường hợp việc dùng bạo lực là không nên và cần kiên trì kỷ luật tích cực.
“Roi vọt không bao giờ là giải pháp hiệu quả. Phương pháp dạy con bằng bạo lực khiến trẻ sợ hãi và cũng không giải quyết nguyên nhân hành vi, thậm chí dễ dẫn đến tổn thương tâm lý sâu sắc, lâu dài. Giáo dục tích cực, đối thoại, kỹ năng kiểm soát cảm xúc của cha mẹ và người chăm sóc là những yếu tố cốt lõi giúp trẻ phát triển an toàn và lành mạnh", ông Nam cho biết.
Bảo vệ trẻ em đòi hỏi sự phối hợp đồng bộ từ nhiều phía: tăng cường vai trò cán bộ chuyên trách ở cơ sở phường, xã; nâng cao nhận thức cộng đồng về dấu hiệu bạo hành và trách nhiệm báo tin; mở rộng giáo dục kỹ năng làm cha mẹ không bạo lực; và tăng cường các kênh hỗ trợ như Tổng đài 111 – hoạt động 24/7, miễn phí, tiếp nhận thông tin tố giác, hỗ trợ kịp thời khi trẻ gặp nguy cơ.
"Một xã hội văn minh không thể chấp nhận việc trẻ em phải chịu tổn thương ngay trong chính mái ấm của mình. Khi mỗi người lớn, mỗi gia đình và cộng đồng đều ý thức sâu sắc trách nhiệm bảo vệ trẻ em, mái ấm mới có thể trở thành nơi an toàn thực sự – nơi các em lớn lên trong yêu thương, tôn trọng và không bị bạo lực xâm hại”, ông Nam chia sẻ.
Xử lý nghiêm hành vi bạo hành, đồng thời phải củng cố hệ thống bảo vệ trẻ em
Trao đổi với Tạp chí Trẻ em Việt Nam, Luật sư Đào Quốc Hưng (Đoàn Luật sư Hà Nội) chia sẻ: “Sự im lặng trước dấu hiệu bạo hành không chỉ là thiếu trách nhiệm về mặt đạo đức, mà có thể bị xem xét trách nhiệm pháp lý khi người giám hộ biết nhưng không tố giác, không có biện pháp bảo vệ trẻ em. Trong những trường hợp nghiêm trọng, cơ quan chức năng còn có thể xem xét hạn chế quyền nuôi con nhằm bảo vệ lợi ích cao nhất của trẻ”.
Ngoài gia đình, mạng lưới bảo vệ trẻ em tại cấp xã, phường cũng được các chuyên gia đặt nhiều câu hỏi. Khi hệ thống tổ chức các hội quần chúng, trong đó có Hội Bảo vệ quyền trẻ em, được sắp xếp, sáp nhập tại một số địa phương, vai trò cán bộ chuyên trách bảo vệ trẻ còn bị hạn chế. Không ít xã, phường vẫn chỉ có cán bộ kiêm nhiệm công tác trẻ em, dẫn tới việc phát hiện sớm các nguy cơ bạo hành còn hạn chế và thiếu phối hợp can thiệp kịp thời.
Trong năm 2025, Tổng đài quốc gia bảo vệ trẻ em 111 đã tiếp nhận hàng trăm nghìn cuộc gọi phản ánh các trường hợp bạo lực, xâm hại trẻ em, trong đó có những vụ bạo hành nghiêm trọng do mẹ kế, cha dượng hoặc người chăm sóc gây ra; tình trạng này được cho là phản ánh thực tế còn nhiều lỗ hổng trong công tác phòng ngừa và phát hiện sớm tại cộng đồng.
Cũng trong năm 2025, truyền thông đưa tin về một bé trai sinh năm 2012 tại Hà Nội từng gửi “tâm thư” và video ghi lại những lần bị mẹ kế đánh đập kéo dài, với việc sử dụng điện thoại, chai thủy tinh hay lược để đánh vào mặt, đầu em. Sự việc khiến nhiều người đặt câu hỏi về mức độ quan sát và cảnh báo từ môi trường xung quanh trước khi những thương tích nghiêm trọng đó được biết đến.
Trước đó, vụ bạo hành tại Mái ấm Hoa Hồng (quận 12, TP.HCM) từng gây rúng động dư luận khi lực lượng chức năng phát hiện nhiều trẻ bị bảo mẫu hành xử dã man ở một cơ sở nuôi dưỡng trẻ mồ côi – sự việc phản ánh việc kiểm soát và giám sát cơ sở chăm sóc trẻ còn những hạn chế nhất định.
Ngày 17/10/2025, người dân xã Cổ Đạm (Hà Tĩnh) phát hiện bé gái N.T.H. (học sinh lớp 5) có nhiều vết bầm tím trên người, tinh thần hoảng loạn. Hung thủ bạo hành trong thời gian dài chính là cha dượng bé gái.
Những ví dụ này cho thấy trẻ em đang phải đối mặt với nhiều nguy cơ bạo hành khác nhau: từ gia đình, người giám hộ của cơ sở chăm sóc cho tới môi trường mạng – với nhiều trẻ em bị xâm hại tình dục, bị bắt nạt trực tuyến hoặc bị dụ dỗ, lừa đảo khi tiếp cận Internet.
Thực tế cho thấy, bạo hành trẻ em không còn là những vụ việc cá biệt mà đang tồn tại dưới nhiều hình thức, âm thầm và kéo dài, ngay trong những không gian được coi là an toàn nhất đối với trẻ. Khi gia đình – tuyến bảo vệ đầu tiên – không tròn vai, còn hệ thống bảo vệ trẻ em ở cơ sở vẫn thiếu nhân lực, thiếu giám sát và phản ứng chậm, thì sự im lặng của người lớn vô tình trở thành yếu tố tiếp tay cho bạo lực.
Các chuyên gia cho rằng, bên cạnh việc xử lý nghiêm minh các hành vi xâm hại, điều quan trọng hơn là phải khôi phục và củng cố mạng lưới bảo vệ trẻ em tại cộng đồng, nâng cao trách nhiệm của người giám hộ, nhà trường và xã hội trong việc phát hiện sớm, lên tiếng kịp thời, bởi mỗi sự chậm trễ, mỗi lần làm ngơ, có thể phải trả giá bằng chính sự an toàn và tương lai của một đứa trẻ.
Bạo hành trẻ em bị xử lý thế nào?
Xử phạt hành chính (khi chưa đến mức truy cứu hình sự)
Theo Nghị định 130/2021/NĐ-CP:
Phạt tiền từ 10–20 triệu đồng đối với hành vi:
Đánh đập, hành hạ trẻ em gây đau đớn về thể xác
Gây tổn hại về tinh thần nhưng chưa gây thương tích nghiêm trọng
Biện pháp xử phạt bổ sung:
Buộc xin lỗi công khai
Buộc chi trả chi phí khám, chữa bệnh
Có thể bị cấm tiếp xúc với trẻ trong một thời gian
Truy cứu trách nhiệm hình sự (khi gây thương tích): Tùy tính chất hành vi, người bạo hành có thể bị xử lý theo Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi 2017):
a) Tội cố ý gây thương tích (Điều 134)
Nếu gây thương tích cho trẻ em với tỷ lệ tổn thương cơ thể từ 11% trở lên, hoặc
Dưới 11% nhưng: Dùng hung khí; Hành vi mang tính côn đồ; Đối với người dưới 16 tuổi
Hình phạt:
Cải tạo không giam giữ đến 3 năm
Hoặc phạt tù từ 6 tháng đến 20 năm, tùy mức độ
b) Tội hành hạ người khác (Điều 140)
Áp dụng khi:
Đối xử tàn ác, thường xuyên đánh đập, làm nhục
Nạn nhân là trẻ em
Hình phạt:
Phạt tù từ 1–3 năm
Nếu hậu quả nghiêm trọng: 3–5 năm tù
Trách nhiệm dân sự
Ngoài xử phạt, người bạo hành còn phải:
Bồi thường thiệt hại (chi phí điều trị, tổn thất tinh thần)
Bồi thường do xâm phạm sức khỏe, danh dự, nhân phẩm
Like fanpage để theo dõi thông tin mới nhất











