Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Buổi tựu trường đáng nhớ
Ngày 14 tháng 7 năm 2026 là một ngày tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ quên. Đó là ngày đầu tiên tôi bước qua cánh cổng trường THPT Hoàng Văn Thụ với tư cách là một học sinh lớp 10.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Vũ Nguyễn Bảo Châu - Lớp 10A8 - Trường THPT THPT Hoàng Văn Thụ, Hà Nội tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Ngày 14 tháng 7 năm 2026 là một ngày tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ quên. Đó là ngày đầu tiên tôi bước qua cánh cổng trường THPT Hoàng Văn Thụ với tư cách là một học sinh lớp 10.
Để có được ngày hôm ấy, tôi đã trải qua những ngày tháng ôn thi thật vất vả. Có những buổi tối học đến muộn, những trang vở đầy những dòng chữ, những lần hồi hộp trước mỗi bài kiểm tra và cả những lúc mệt mỏi muốn buông sách xuống. Vì vậy, khi biết mình thi đỗ vào trường THPT Hoàng Văn Thụ, niềm vui trong tôi thật khó diễn tả. Tôi háo hức chờ đến ngày được khoác lên mình bộ đồng phục mới, được gặp những người thầy, người cô và những người bạn mà trước đó tôi chưa từng quen biết.
Sáng đó, tôi đạp xe đến trường trong tâm trạng vừa hồi hộp vừa háo hức, còn trong lòng là biết bao câu hỏi về ngôi trường mới. Tôi cứ nghĩ buổi tựu trường đầu tiên của mình sẽ thật trọn vẹn và vui vẻ. Nhưng tôi đã không ngờ rằng, trước khi đặt chân đến trường, mình lại gặp một sự cố. Trên đường đi, tôi vô tình va vào một hòn đá làm chiếc xe bất ngờ chao đảo rồi tôi ngã xuống. Hai tay và đầu gối bị trầy xước, một vài chỗ rớm máu. Chân đau khiến tôi đứng dậy khá khó khăn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi vừa đau vừa lo. Đây là ngày mà tôi đã mong chờ sau bao ngày tháng ôn thi. Chẳng lẽ tôi lại phải quay về nhà? Tôi ngồi bên chiếc xe đạp một lúc. Sau đó, tôi tự nhủ: "Mình phải đến trường". Tôi dựng xe lên và tiếp tục đi. Mỗi vòng quay của bánh xe lúc ấy dường như nặng nề hơn. Chân đau, người mệt, nhưng cứ nghĩ đến cánh cổng trường đang ở phía trước, tôi lại cố gắng. Tôi không muốn ngày đầu tiên bước vào ngôi trường mới của mình lại kết thúc khi chưa bắt đầu.
Và rồi, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy cánh cổng trường THPT Hoàng Văn Thụ. Tôi bước vào trường với một dáng vẻ hoàn toàn khác với những gì mình đã tưởng tượng. Không phải là một học sinh lớp 10 tươi cười trong ngày đầu tiên, mà là cô học trò với đầu gối trầy xước, đôi chân đau và tâm trạng có phần tủi thân. Nhưng chỉ một lát sau, cảm giác ấy đã thay đổi. Thầy, cô nhìn thấy tôi và lập tức hỏi han. Một người hỏi tôi có đau không, một người hướng dẫn tôi đến chỗ xử lý vết thương. Những người bạn mà tôi mới gặp lần đầu cũng nhanh chóng đến bên cạnh. Có bạn hỏi: "Bạn có đau lắm không?", có bạn giúp tôi mang cặp, có bạn chỉ nhẹ nhàng đứng cạnh động viên.
Điều khiến tôi xúc động nhất là chúng tôi chưa hề quen biết nhau. Chúng tôi chỉ là những học sinh lớp 10 vừa gặp mặt trong ngày đầu tiên. Vậy mà khi tôi gặp khó khăn, các bạn đã không ngần ngại giúp đỡ. Tôi chợt nhận ra rằng, có những sự quan tâm rất nhỏ nhưng lại khiến người ta nhớ mãi. Một câu hỏi han, một bàn tay giúp đỡ, một ánh mắt lo lắng,... tất cả đều khiến một người đang đau cảm thấy mình được yêu thương.
Sau đó, chúng tôi cùng tham dự buổi tựu trường. Lần đầu tiên được ngồi giữa những gương mặt mới, tôi vẫn còn cảm giác bỡ ngỡ. Nhưng bên cạnh sự bỡ ngỡ ấy là một cảm giác thật ấm áp. Thầy hiệu trưởng đã có những lời căn dặn, động viên và khích lệ dành cho những học sinh đầu cấp chúng tôi. Thầy nhắc chúng tôi hãy cố gắng học tập, biết sống có trách nhiệm, biết yêu thương và trân trọng những năm tháng học trò. Tôi ngồi lắng nghe rất chăm chú. Có lẽ những lời thầy nói hôm ấy khiến tôi xúc động hơn bình thường bởi ngay trong ngày đầu tiên ở trường mới, tôi đã được trải nghiệm một điều rất giản dị: khi mình gặp khó khăn, luôn có những người sẵn sàng ở bên.
Tôi đã từng nghĩ rằng để có một ngôi trường hạnh phúc cần phải có thật nhiều điều lớn lao. Nhưng sau buổi tựu trường ấy, tôi hiểu rằng hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Đó là khi một người thầy, cô nhìn thấy học trò của mình bị đau và lập tức hỏi han. Đó là khi một người bạn mới quen sẵn sàng mang giúp chiếc cặp. Đó là khi giữa một ngôi trường xa lạ, một học sinh đầu cấp bỗng cảm thấy mình không hề đơn độc. Tôi đến trường THPT Hoàng Văn Thụ ngày hôm ấy với một vết thương trên đầu gối. Nhưng tôi trở về với một món quà lớn hơn nhiều: cảm giác mình đã tìm thấy một nơi để thuộc về.
Có lẽ, tôi sẽ còn rất nhiều ngày tựu trường nữa, nhưng ngày 14 tháng 7 năm 2026 sẽ luôn là một ngày đặc biệt. Tôi nhớ chiếc xe đạp, nhớ cú ngã bất ngờ, nhớ đôi chân đau và những vết xước. Nhưng hơn tất cả, tôi nhớ những lời hỏi han của thầy cô, nhớ sự giúp đỡ của những người bạn mới và nhớ những lời căn dặn đầy yêu thương của thầy hiệu trưởng.
Bây giờ, khi nghĩ về ngày đầu tiên ấy, tôi nhận ra một điều thật đẹp: có những con đường khiến ta vấp ngã, nhưng có những mái trường giúp ta mạnh mẽ đứng lên. Và với tôi, một ngôi trường hạnh phúc không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều thật lớn lao. Đôi khi, hạnh phúc chỉ đơn giản là khi ta bước vào cổng trường với một chút đau đớn, bỡ ngỡ và lo lắng, nhưng rồi nhận ra phía trước có thầy cô, bên cạnh có bạn bè và xung quanh mình là sự yêu thương. Buổi tựu trường của tôi bắt đầu bằng một cú ngã. Nhưng chính cú ngã ấy, tôi đã hiểu rằng: dù trong học tập hay cuộc sống, điều khiến chúng ta có thêm sức mạnh để bước tiếp không chỉ là sự cố gắng của bản thân mà đó còn là tình yêu thương của những người đồng hành.
Đó là bài học đầu tiên tôi nhận được ở ngôi trường mới - một bài học không có trong sách vở nhưng có lẽ tôi sẽ nhớ rất lâu.











