13:59 14/08/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Mái trường nơi cất giữ những nụ cười

Có những khoảnh khắc một khi đã đi qua thì sẽ không bao giờ trở lại giống hệt như thế nữa. Có lẽ điều em nhớ nhất là những người bạn. Từ những người xa lạ, chúng em dần trở nên thân quen.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Võ Thanh Trúc - Lớp 10/1, Trường THPT Hiệp Đức, TP Đà Nẵng tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".   

trường học hạnh phúc

THPT Hiệp Đức - Chưa rời xa sao đã thấy nhớ

"Có những ngày ta tưởng sẽ còn mãi, đến khi ngoảnh lại mới biết mình đã nhớ từ lâu."

Em từng nghĩ ba năm cấp ba sẽ dài lắm. Ngày mới bước vào THPT Hiệp Đức, em còn là cô học sinh lớp 10 bỡ ngỡ. Mọi thứ đều khiến em háo hức: lớp học mới, thầy cô mới, bạn bè mới,... Khi ấy, em chỉ nghĩ đơn giản rằng mình còn rất nhiều thời gian.

Nhưng rồi một năm học trôi qua, bây giờ em đã lên lớp 11 và cũng chính lúc này, em mới bắt đầu hiểu nuối tiếc là gì.

Em nuối tiếc những buổi sáng đến trường, dù đôi khi còn ngái ngủ và chỉ mong nhanh đến giờ ra về. Em nuối tiếc những giờ ra chơi tưởng như chẳng có gì đặc biệt, khi chúng em còn ngồi bên nhau kể đủ thứ chuyện, cười vì những điều rất nhỏ.

Em nuối tiếc cả những tiết học mà ngày trước em từng mong cho nhanh hết giờ. Bởi em chợt nhận ra…

Có những khoảnh khắc một khi đã đi qua thì sẽ không bao giờ trở lại giống hệt như thế nữa. Có lẽ điều em nhớ nhất là những người bạn. Từ những người xa lạ, chúng em dần trở nên thân quen.

Cùng học, cùng chơi, cùng làm bài, cùng than thở vì những bài kiểm tra khó. Có lúc giận nhau vì một chuyện rất nhỏ, rồi chẳng bao lâu lại cười nói như chưa từng có chuyện gì. Tuổi học trò có lẽ đẹp nhất chính là như vậy! 

Không cần điều gì quá lớn lao, chỉ cần mỗi ngày vẫn còn được nhìn thấy nhau, vẫn còn được gọi nhau một tiếng "Ê!", vẫn còn có thể cùng nhau cười thật lớn giữa sân trường.

Và em cũng muốn gửi lời cảm ơn đến những thầy cô ở THPT Hiệp Đức. Thầy cô không chỉ dạy chúng em kiến thức mà còn âm thầm dạy chúng em cách trưởng thành. Có những lời bài giảng sâu sắc, lời nhắc nhở nghe có vẻ khó chịu nhưng sau này em mới hiểu, phía sau sự nghiêm khắc ấy là sự quan tâm.

Lớp 10 đã trở thành kỷ niệm

Lớp 11 đang bắt đầu

Và lớp 12 vẫn còn ở phía trước

Em biết mình vẫn còn hai năm dưới mái trường này, nhưng tự nhiên em đã thấy sợ thời gian trôi nhanh. Em sợ một ngày mình bước qua cánh cổng trường lần cuối. Sợ sẽ không còn những buổi sáng vội vàng đến lớp, sợ sân trường vẫn ở đó nhưng những người bạn thân quen lại mỗi người một nơi...

Có lẽ vì thế, từ hôm nay, em muốn sống chậm lại để trân trọng hơn từng giờ học, từng khoảnh khắc

Em muốn lưu giữ thật nhiều kỷ niệm dưới mái trường THPT Hiệp Đức. Bởi hạnh phúc tuổi học trò đôi khi chỉ là được đến trường, được cười vui cùng bạn bè và trưởng thành trong tình yêu thương của thầy cô.

THPT HIỆP ĐỨC ƠI! EM CHƯA XA MÀ ĐÃ NHỚ

"Thanh xuân của mình đã từng có một mái trường mang tên THPT HIỆP ĐỨC"