Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Chuyến bay không vé khứ hồi
Đặc sản của trường tôi là những chuyến bay xé toạc thinh không. Nằm ép mình ngay dưới đường bay Cẩm Lệ, bầu trời trên đầu hiếm khi tĩnh lặng. Có những giờ đang say sưa theo một áng văn hay, tiếng gầm rú của động cơ phản lực bất chợt dội xuống làm rung bần bật mấy ô cửa kính nham nhở vết xước thời gian, nuốt chửng cả giọng giảng bài bỗng trầm của thầy cô.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Nguyễn Thị Yến Đan, Lớp 11/11, Trường THPT Hòa Vang, TP Đà Nẵng tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Tháng Tám lướt qua thành phố bằng những cơn mưa rào bóng mây, để lại trên vòm bàng già trước sân trường một sắc xanh ngằn ngặt. Sáng nay, nấn ná trước gương cài nốt chiếc cúc áo dài trắng, tôi chợt thấy Yến Đan tuổi mười bảy đang nhìn mình, chênh chao mà rạng rỡ. Tuổi mười bảy kỳ lạ thay, giống hệt một kẻ ôm hành lý đứng chơ vơ trước đường băng lộng gió, nghe nhịp tim thình thịch gõ nhịp cất cánh. Nửa háo hức muốn vươn vai lao ra biển lớn, nửa lại dùng dằng tiếc nuối khoảng trời cũ êm đềm.
Đặc sản của trường tôi là những chuyến bay xé toạc thinh không. Nằm ép mình ngay dưới đường bay Cẩm Lệ, bầu trời trên đầu hiếm khi tĩnh lặng. Có những giờ đang say sưa theo một áng văn hay, tiếng gầm rú của động cơ phản lực bất chợt dội xuống làm rung bần bật mấy ô cửa kính nham nhở vết xước thời gian, nuốt chửng cả giọng giảng bài bỗng trầm của thầy cô. Ngày mới vào trường, tôi từng bực dọc nhíu mày. Nhưng rồi năm tháng qua đi, khi lọn tóc tơ đã vướng bụi phấn, tiếng gầm rú ấy bỗng hóa thành nhịp gõ hối hả của thanh xuân. Nó như một lời thúc giục cất lên từ mây ngàn, nhắc tụi nhỏ chúng tôi rằng: thời gian là một chuyến bay không có vé khứ hồi, cứ nấn ná mãi ắt sẽ trễ giờ cất cánh.
Giữa nhịp điệu gấp gáp và khuôn khổ kỷ luật thép ấy, tâm hồn chênh vênh của cô học trò nhỏ may mắn được ấp ôm bởi một cơn gió vô ngần mát lành. Cơn gió dịu dàng ấy mang tên cô Nhi - người đã thổi hồn vào những tiết học tưởng chừng như khô khan nhất. Nhắc đến môn Kinh tế - Pháp luật, người ta hay mường tượng ra những bộ luật khô khốc, những con số thị trường vô hồn và mớ quy tắc cứng nhắc. Nhưng bước vào tiết học của cô, mọi lăng kính định kiến đều tan vỡ.
Vẫn nhớ năm học đầu tiên dưới mái trường nằm nghe tiếng, đó là một chiều mưa giăng kín cả lối, cả lớp đang rũ rượi vì áp lực thi cử thì cô bước vào, gấp chiếc ô ướt sũng. Thấy không khí nặng nề, cô lỏn lẻn cười. Nụ cười ấy duyên dáng và ấm áp đến mức làm bừng sáng cả một không gian đang đượm mùi đất ẩm. Hôm đó, thay vì gõ thước bắt học bài, cô bước chậm rãi quanh lớp, rồi bắt quả tang cậu bạn bàn cuối đang lén lút gặm mẩu bánh mì. Tưởng chừng như một cơn thịnh nộ sắp giáng xuống và tờ bản kiểm điểm sẽ được viết ra, nhưng cô chỉ nháy mắt cười xòa: « Chà, đôi bên đang tự giải quyết bài toán "cung - cầu" tại chỗ đó hả? Bánh mì thì ít mà dạ dày thì đang biểu tình đúng không? Nhưng mà ăn vụng vầy là vi phạm "pháp luật" của lớp rồi nghen. Ráng cất vô nhịn chút xíu, lát đánh trống ra chơi cô cấp visa cho "xuất khẩu" thẳng xuống căn tin luôn! »
Cả lớp vỡ òa trong trận cười rúc rích. Sự căng thẳng bay biến, vạt mưa rào ngoài hiên bỗng chốc cũng hóa dịu dàng.
Cô Nhi chúng tôi là thế. Cô không dùng uy quyền để gò ép, mà lấy tiếng cười để xoa dịu, dùng sự tinh tế để tháo gỡ những rào cản vô hình. Dưới đôi mắt trong vắt và bao dung của cô, dường như không có đứa học trò nào hư, chỉ có những tâm hồn đang bối rối cần người dẫn đường. Cô dạy tụi tôi bằng cả thanh xuân nhiệt thành, để những đứa trẻ mười bảy hiểu rằng: trước khi thuộc làu những điều khoản luật lệ ngoài xã hội kia, con người ta nhất định phải nằm lòng bài học về sự tử tế và tình yêu thương.
Tháng Tám ngoài kia nắng vẫn ươm vàng, nhuộm mật ong lên những dãy hành lang mòn vẹt gót giày học trò. Chỉ một năm nữa thôi, Yến Đan sẽ phải gói ghém trọn vẹn những thanh âm rộn rã này vào chiếc hộp mang tên hoài niệm. Hé lộ trước mắt là một đường băng đầy bão táp và những chân trời xa lạ. Nhưng ngước nhìn tán bàng xao xác lá, nghe tiếng phi cơ lại ầm ù rẽ mây ngang qua vòm trời nhỏ bé, trái tim tôi bình yên đến lạ. Tôi biết dẫu những chuyến bay của thời gian có hối hả và áp lực đến đâu, thì nhờ có tình thương hiền hậu của "Hoa Vàng", nhờ nụ cười lấp lánh như nắng mai của cô Nhi, đôi cánh mỏng manh của tuổi mười bảy đã được nạp đầy dũng khí.
Bay đi không phải để lãng quên, mà để mang vạt nắng "Hoa Vàng" bay khắp thế gian.











