06:19 07/08/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Cuốn album của thời niên thiếu

Đó là một ngày không có gì đặc biệt, không có những sự kiện hay lễ hội vui nhộn. Nhưng chính sự tĩnh lặng ấy, khi đứng nhìn từng bức ảnh ký ức hiện lên giữa sân trường, tôi nhận ra hạnh phúc ở nơi đây chưa từng nằm ở đỉnh cao xa xôi, mà nó ẩn náu trong từng hơi thở bình dị của mỗi ngày qua đi.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Hà Ngô Quỳnh Như - Lớp 8/1, Trường TH&THCS Tuân Tức, xã Lâm Tân, TP Cần Thơ tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".  

1786003269427_27959769727
Bài thi "Cuốn album của thời niên thiếu" được đăng tải trên Diễn đàn trẻ em Việt Nam.

Trong ngăn kéo của ký ức, mỗi chúng ta đều lưu giữ riêng cho mình cuốn album đặc biệt về "thời niên thiếu" - nơi mà mỗi trang giấy đều thơm mùi nắng và tràn ngập những mảng màu hạnh phúc. Người ta thường mải mê đi tìm hạnh phúc ở những nơi xa vời, trong những lời ca ngợi hay những món quà đắt tiền.

Riêng tôi, hạnh phúc lại đến vào một ngày bình thường dưới mái trường TH và THCS Tuân Tức, xã Lâm Tân. Đó là một ngày không có gì đặc biệt, không có những sự kiện hay lễ hội vui nhộn. Nhưng chính sự tĩnh lặng ấy, khi đứng nhìn từng bức ảnh ký ức hiện lên giữa sân trường, tôi nhận ra hạnh phúc ở nơi đây chưa từng nằm ở đỉnh cao xa xôi, mà nó ẩn náu trong từng hơi thở bình dị của mỗi ngày qua đi.

Nếu ai đó kêu tôi mở trang ảnh về âm thanh mang tính "thức tỉnh", tôi không ngần ngại mà gọi tên tiếng trống trường. Trống trường tôi không nằm ở vị trí sang trọng, dùi trống cũng đã cũ và mòn theo năm tháng, nhưng tiếng trống ấy lại có quyền năng lạ kỳ. Đó là âm thanh của sự chuyển dịch: khi ba tiếng trống dồn dập vang lên vào sáng sớm, nó khép lại những cơn buồn ngủ và mở ra một thế giới trí thức. Ngược lại, tiếng trống tan trường lại giòn giã, giải tỏa căng thẳng sau một ngày học miệt mài. Tiếng trống trường đã ghim sâu vào tiềm thức của tôi, nó nhắc nhở tôi rằng mình đang sống trong lòng một ngôi trường bình yên. Bao bọc lấy không gian tĩnh lặng sau tiếng trống ấy là một màu xanh trầm mặc của những hàng cây.

Ở trường tôi, cây không đơn thuần để che bóng mát mà còn là những người bạn tri kỷ không lời. Tôi thích những tán phượng xòe rộng như một chiếc ô khổng lồ. Đôi lần áp lòng bàn tay vào lớp vỏ sần sùi của thân cây, tôi cảm nhận như mình đang chạm vào dòng thời gian của mái trường, nghe cây kể về những thế hệ học trò đã đến, đã đi và trưởng thành. Những hàng cây vẫn đứng đó, dạy cho đứa học trò nhỏ về sự mạnh mẽ, kiên cường trước giông tố cuộc đời.

Và làm sao có thể quên đi hình ảnh thầm lặng nhưng vĩ đại của thầy cô. Thầy cô ở ngôi trường Tuân Tức không chỉ đứng trên bục giảng với phấn trắng, bảng đen, mà còn là những người cha, người mẹ thứ hai dìu dắt chúng tôi qua những vấp ngã đầu đời. Những lời nghiêm khắc răn đe khi chúng tôi lười học, những ánh mắt lo lắng khi thấy học trò mình gục trên bàn học vì mệt mỏi, hay cả nụ cười rạng rỡ khi lớp đạt kết quả tốt... Tất cả đều chân thật và ấm áp.

Sự tận tụy không lời ấy chính là dòng nhựa sống thầm lặng, tưới mát cho những tâm hồn ngây ngô, khiến đứa học sinh như tôi hiểu rằng trường học không chỉ có điểm số mà còn có cả một bầu trời yêu thương và bao dung. Nhưng có lẽ mảnh ghép sống động và rực rỡ nhất dệt nên hai chữ "hạnh phúc" lại chính là tiếng cười của bạn bè. Tiếng cười ấy vang vọng khắp các dãy hành lang, xua tan đi sự căng thẳng ngột ngạt của thi cử, gắn kết chúng tôi lại thành một gia đình. Những người bạn ở ngôi trường này đã cùng tôi đi qua những năm tháng ngây ngô, dạy tôi biết thế nào là sự sẻ chia chân thành.

Đối với một học sinh lớp 8 như tôi, những điều bình dị ấy không đơn thuần là thói quen lặp đi lặp lại, mà chúng chính là mảnh ghép hạnh phúc dạt dào cảm xúc. Mỗi lần nghe tiếng thầy cô gọi tên mình lên bảng với giọng trầm ấm, bao dung và đầy kỳ vọng, trái tim tôi lại trào dâng niềm tự hào, sự quyết tâm và biết ơn vô hạn. Tôi yêu cảm giác mà lòng mình nhẹ bẫng hòa vào tiếng cười giòn tan, vô tư của bạn bè - thứ âm thanh trong trẻo xua tan mọi căng thẳng, mệt mỏi của bài vở.

Đứng dưới bóng mát của hàng cây trường, tôi cảm nhận được sự bình yên và an toàn, giống như được che chở trong ngôi nhà của mình. Những điều nhỏ nhặt ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, khiến tôi nhận ra mình hạnh phúc và may mắn biết bao khi được lớn lên trong tình yêu thương của thầy cô và sự gắn bó của bạn bè.

Từ những điều bình dị ấy, tôi chợt nhận ra rằng trường TH và THCS Tuân Tức chính là một ngôi trường hạnh phúc đúng nghĩa trong lòng tôi. Đó là một không gian luôn tràn ngập yêu thương, nơi mà mỗi chúng tôi được đối xử bằng sự tôn trọng. Ngôi trường ấy được thắp sáng bởi hình bóng của những người lái đò tận tâm, những người chưa từng quản ngại khó khăn để dìu dắt, nâng đỡ từng bước đi chập chững vào đời của chúng tôi. Và hạnh phúc ấy không thể vẹn tròn khi thiếu những người bạn bè đoàn kết, những người luôn nắm chặt tay nhau qua áp lực bài vở, cùng chia ngọt sẻ bùi những năm tháng niên thiếu đẹp nhất cuộc đời. Là một học sinh lớp 8, được học tập và lớn lên dưới mái nhà chung ấm áp này, tôi tự nhủ bản thân phải trân trọng và biết ơn những giá trị quý báu ấy, lấy đó làm động lực để hoàn thiện bản thân mỗi ngày, để xứng đáng là một người con của mái trường Tuân Tức.

Trường TH và THCS Tuân Tức đối với tôi không chỉ là nơi học tập mà còn là ngôi nhà thứ hai. Là một học sinh lớp 8, khi thời gian gắn bó với trường không còn dài, tôi chỉ mong những ngày tháng tiếp theo dưới mái trường sẽ trôi thật chậm, để tôi lưu giữ thêm nhiều kỷ niệm đẹp cùng thầy cô, bạn bè. Tôi mong trường mình sẽ luôn là nơi che chở và nâng cánh cho những ước mơ học trò của chúng tôi.

Từ những trải nghiệm của bản thân, tôi muốn nhắn nhủ với các bạn rằng: Đừng mải mê tìm kiếm hạnh phúc ở đâu xa xôi hay đợi đến khi ra trường mới luyến tiếc; hãy trân trọng những buổi sáng cắp sách đến lớp, từng lời giảng dạy của thầy cô và cả những nụ cười ngây ngô bên bạn bè mỗi ngày.

Cuốn album thời niên thiếu của tôi tại ngôi trường TH và THCS Tuân Tức chắc chắn sẽ còn được viết tiếp những trang thật đẹp, và những giá trị bình dị nơi đây sẽ là bệ phóng vững chắc, là hành trang để tôi tự tin bước tiếp trong tương lai.