13:45 10/08/2026

Hành trình của một ước mơ nhỏ

Hành trình đến với cuộc thi Văn hay Chữ tốt không chỉ giúp em chạm tới một giải thưởng, mà còn dạy em biết tin vào bản thân và trưởng thành từ những điều chưa trọn vẹn.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Tô Đăng Khoa - Trường TH&THCS Tuân Tức (xã Lâm Tân, thành phố Cần Thơ) tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".

hanh trinh
Bài thi "Hành trình của một ước mơ nhỏ" được đăng tải trên Diễn đàn trẻ em Việt Nam.

Có những kỷ niệm của tuổi học trò không được viết bằng những tràng pháo tay hay những tấm huy chương lấp lánh, mà được lưu giữ bằng những giọt mồ hôi, những lần cố gắng và cả những tiếc nuối còn dang dở. Với em, hành trình đến với cuộc thi Văn hay Chữ tốt là một kỷ niệm như thế. Kỷ niệm khiến em mỉm cười mỗi khi nhớ lại, nhưng đồng thời cũng để lại trong lòng một khoảng lặng khó quên.

Vào đầu năm học lớp Sáu, cô giáo bước vào lớp với ý muốn chọn một số bạn để tạo nguồn cho cuộc thi Văn hay Chữ tốt. Em bất ngờ khi được cô chọn vào đội tuyển Ngữ văn của trường. Lúc ấy, em vừa vui vừa lo. Em vui vì được cô tin tưởng nhưng cũng lo vì nghĩ em chưa đủ giỏi. Nhìn các anh chị khối trên viết những bài văn hay, chữ lại thật đẹp. Em tự hỏi liệu một học sinh lớp Sáu như em thì mình có thể làm được gì?

Từ đó, những buổi học của em không còn kết thúc khi tiếng trống trường vang lên. Sau giờ học, cô giáo lại dành thời gian ôn luyện cho đội tuyển. Có hôm trời mưa rất lớn, sân trường ngập nước, vậy mà cô vẫn đến lớp ôn đúng giờ. Có những bài văn viết đi viết lại đến ba lần, bốn lần mới đạt yêu cầu. Thay vì trách mắng, cô nhẹ nhàng sửa từng lỗi diễn đạt, từng dấu câu, từng cách dùng từ. Cô luôn động viên: "Viết văn trước hết phải viết bằng cảm xúc của chính mình."

Những lời dạy ấy đã là một hành trang theo em suốt những năm học sau này.

Thời gian trôi qua thật nhanh. Đến năm lớp Bảy, em được chọn đại diện trường tham gia cuộc thi Văn hay Chữ tốt cấp huyện Thạnh Trị, tỉnh Sóc Trăng. Khi nghe tin, em vừa hạnh phúc vừa hồi hộp. Em biết đây là cơ hội để thử thách sau gần hai năm được cô tận tình bồi dưỡng.

Khoảnh khắc thời gian chuẩn bị cho cuộc thi là những ngày em không thể quên. Những buổi sáng mưa dông, những buổi chiều nắng gắt, cô vẫn ngồi ôn đội tuyển trong lớp học. Có những hôm bài viết chưa tốt, em chán nản đến mức muốn bỏ cuộc. Cô chỉ mỉm cười và nói: "Không ai giỏi ngay từ đầu, điều đáng quý là con không bỏ cuộc." Câu nói ấy của cô giáo đã tiếp thêm cho em rất nhiều động lực.

Ngày đi thi cuối cùng cũng đến. Trên chiếc xe chở về dự thi, ai cũng mang trong mình một cảm xúc khác nhau. Với riêng em, trái tim đập rất nhanh. Em nhìn qua cánh cửa kính, những cánh đồng lúa đang lùi dần về phía sau. Em thầm nhủ sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng cô giáo, gia đình và ngôi trường đã luôn tin tưởng mình.

Lúc ngoài phòng thi, cô giáo đã dặn rằng: "Hãy cố giữ bình tĩnh, làm bài cho tốt và khi cảm thấy không được khỏe thì phải báo liền cho giáo viên gác thi nhé." Lời dặn ấy thể hiện rằng cô giáo luôn coi trọng sức khỏe hơn là thành tích.

Khi nhận đề thi, em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu viết. Em viết bằng cả những gì mình đã học, bằng những cảm xúc chân thành nhất. Thời gian trôi qua rất nhanh. Khi tiếng trống báo hết giờ vang lên, em đặt bút xuống với cảm giác vẫn còn có thể làm tốt hơn.

Những ngày chờ đợi kết quả của cuộc thi là khoảng thời gian dài nhất đối với em.

Rồi kết quả cũng được công bố. Em đạt giải khuyến khích.

Khoảnh khắc ấy, em đã cười. Em vui vì những nỗ lực của em cuối cùng cũng được ghi nhận. Em vùi lấp các chiến công ấy vào sâu trong tim, vùi thật sâu. Nhưng sau cái vui ấy là một chút buồn và nuối tiếc. Em đã từng hy vọng mình có thể làm tốt hơn. Em nghĩ đến những lỗi nhỏ trong bài viết, nghĩ đến những ý tưởng mình có thể diễn đạt trọn vẹn hơn.

Có lẽ nếu bình tĩnh hơn, kết quả sẽ khác. Nhưng điều khiến em bất ngờ là phản ứng của cô giáo. Cô không hề tỏ ra vẻ thất vọng. Cô mỉm cười, đặt tay lên vai em và nói: "Giải thưởng chỉ là kết quả của một cuộc thi. Điều đáng quý hơn là em đã học được cách chấp nhận kết quả, biến thất bại nhỏ thành động lực cố gắng."

Chỉ một câu nói vừa động viên vừa an ủi cũng đã làm mọi tiếc nuối trong lòng nhẹ đi rất nhiều. Em hiểu rằng chiến thắng lớn nhất không phải là vượt qua người khác, mà là vượt qua chính bản thân mình ngày hôm qua.

Đối với em, đó mới chính là ý nghĩa của một "Trường học hạnh phúc". Nơi mỗi học sinh đều được trao cơ hội, được yêu thương, được động viên và được trưởng thành từ cả thành công lẫn những điều còn dang dở.