Có những người chỉ xuất hiện trong một chặng đường ngắn, nhưng lại để lại dấu ấn theo ta suốt đời. Với Minh Quang, đó là cô giáo Hải Yến – người đã giúp em học cách tự tin và tỏa sáng.
Đôi khi, điều khiến một người mạnh mẽ hơn không phải là những lời khuyên lớn lao, mà chỉ là sự tin tưởng đến đúng lúc. Từ một tình bạn đẹp, Thảo Uyên đã tìm thấy dũng khí để bước qua những giới hạn của tuổi học trò.
Có những nơi ta đến để học, nhưng cũng có những nơi chỉ cần bước qua cánh cổng đã thấy cả một bầu trời tuổi thơ mở ra. Với em, Trường Tiểu học Phú Nghĩa B chính là nơi như thế – nơi có thầy cô, bạn bè và những tháng ngày trong veo không thể nào quên.
Những ngày tháng chông chênh dưới mái trường THCS - THPT Khánh Hòa đã trở thành một hành trình đặc biệt giúp Nhựt Phát học được cách đứng lên, kiên trì theo đuổi đam mê và viết tiếp câu chuyện của chính mình.
Cấp hai đối với Bích Huệ là những năm tháng đẹp đẽ với tình bạn hồn nhiên, sự yêu thương của thầy cô và biết bao kỷ niệm đáng nhớ. Để rồi khi ngoảnh lại, em chỉ muốn thời gian chậm lại một chút.
Từ những ngày đầu bỡ ngỡ bước vào lớp Một đến khi trở thành học sinh lớp Ba, mái trường Tiểu học Đa Lễ đã trở thành ngôi nhà thứ hai, lưu giữ biết bao kỷ niệm đẹp về thầy cô, bạn bè và những bài học đầu đời.
Hai năm đồng hành dưới mái trường THCS Giao Long, thầy Quang đã trở thành người đưa đò tận tụy, lưu giữ cùng chúng em những kỷ niệm đẹp và trong trẻo nhất của tuổi học trò.
Từ những bữa cơm mẹ chuẩn bị mỗi ngày, Phạm Hoàng Phương Thảo nhận ra dinh dưỡng và sức khỏe là hành trang để học tập tốt, vui chơi và lớn lên hạnh phúc.
Cô giáo của em không chỉ là người truyền dạy tri thức mà còn là người thắp sáng niềm tin, giúp em vượt qua những ngày tháng khó khăn và cảm nhận trọn vẹn hạnh phúc dưới mái trường.
Từ trải nghiệm mùa 1 (2024), các thí sinh đạt giải chia sẻ những góc nhìn về “Trường học hạnh phúc” - ngôi trường được vun đắp từ yêu thương, tôn trọng, an toàn và những điều bình dị mỗi ngày.
Để chạm tay tới đỉnh cao tri thức, học sinh không chỉ cần một cái đầu thông tuệ, một ý chí kiên cường mà trước hết cần một cơ thể khỏe mạnh, tràn đầy năng lượng. Sức khỏe ấy không tự nhiên mà có, nó là kết quả của một quá trình nuôi dưỡng từ bữa ăn, dinh dưỡng hằng ngày và việc rèn luyện thể lực bền bỉ.
Có những nơi chỉ cần nhớ đến thôi cũng thấy lòng mình ấm áp. Đối với em, đó là trường Tiểu học Vạn Ninh - nơi mỗi buổi sáng đón em bằng tiếng trống trường thân quen, nụ cười hiền của thầy cô và những cái vẫy tay của bạn bè. Ở nơi ấy, em không chỉ học chữ mà còn học cách yêu thương, sẻ chia và lớn lên trong hạnh phúc.
Ở quê em, nhiều bạn đến lớp với đôi dép đã mòn, chiếc áo bạc màu. Em đã từng chứng kiến bạn cùng lớp mang theo cơm nguội với muối vừng làm bữa trưa. Bạn vẫn cười rất tươi, nhưng em hiểu phía sau đó là biết bao thiếu thốn. Khi bữa ăn còn chưa đủ no thì việc có thịt, cá, trứng, sữa thực sự là điều không dễ dàng.
Có những khoảnh khắc một khi đã đi qua thì sẽ không bao giờ trở lại giống hệt như thế nữa. Có lẽ điều em nhớ nhất là những người bạn. Từ những người xa lạ, chúng em dần trở nên thân quen.
Với góc nhìn hồn nhiên của một học sinh tiểu học, bài viết tái hiện hình ảnh ngôi trường làng bình dị, nơi mỗi ngày đến lớp đều ngập tràn niềm vui, tình thầy trò, tình bạn và những kỷ niệm tuổi thơ đáng quý.
Một mái trường hạnh phúc không chỉ được tạo nên bởi những bài học hay, mà còn từ tình yêu thương, sự sẻ chia và những kỷ niệm đẹp của tuổi học trò. Bài viết là hành trình nhìn lại những năm tháng dưới mái trường, nơi tình thầy trò, tình bạn đã trở thành những yêu thương ở lại.
Đang được học tập dưới mái trường THCS Giao Long, nhìn lại hành trình đã qua, tôi chợt nhận ra hạnh phúc đối với mình thật giản dị. Nó luôn hiện hữu trong từng nhịp trống Đội, từng tiếng còi morse và đặc biệt là ở hình bóng của thầy Tổng phụ trách Đội kính yêu, người đã đồng hành và dìu dắt tôi từ những ngày đầu năm cấp 2 đến nay.
Người ta thường nói, một ngôi trường hạnh phúc được dựng xây từ những con người biết yêu thương. Với tôi, điều ấy không chỉ là một câu nói đơn thuần mà là một trải nghiệm chân thực trong suốt ba năm học dưới mái trường THCS Mường Báng.
Ngôi trường hạnh phúc trong em không chỉ được tạo nên từ những tiết học hay mà còn từ tình yêu thương của thầy cô, tình bạn trong sáng và những hoạt động giàu ý nghĩa. Với Nguyễn Thị Xuân Ngọc, Trường Tiểu học Đức Phong chính là nơi lưu giữ những ký ức tuổi thơ đẹp đẽ, dạy em biết yêu thương, sẻ chia và tự hào về quê hương.
Hành trình đến với cuộc thi Văn hay Chữ tốt không chỉ giúp em chạm tới một giải thưởng, mà còn dạy em biết tin vào bản thân và trưởng thành từ những điều chưa trọn vẹn.
Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội phối hợp với Tạp chí Trẻ em Việt Nam tổ chức cuộc thi “Viết và bình chọn Trường học hạnh phúc” năm 2026, tạo sân chơi ý nghĩa để học sinh Thủ đô chia sẻ những suy nghĩ, cảm xúc và ước mong về một môi trường học tập an toàn, thân thiện và tràn đầy yêu thương.