Mái trường hạnh phúc - nơi yêu thương ở lại
Một mái trường hạnh phúc không chỉ được tạo nên bởi những bài học hay, mà còn từ tình yêu thương, sự sẻ chia và những kỷ niệm đẹp của tuổi học trò. Bài viết là hành trình nhìn lại những năm tháng dưới mái trường, nơi tình thầy trò, tình bạn đã trở thành những yêu thương ở lại.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Lò Thị Hà Vy - Lớp 8A1 - Trường THCS Mường Báng (Đội 1 - Bản Báng - xã Tủa Chùa - tỉnh Điện Biên) tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Có người từng ví tuổi học trò như một chuyến tàu chỉ đi qua một lần trong đời. Trên chuyến tàu ấy có tiếng trống trường trong trẻo, có màu áo trắng tinh khôi, có sắc đỏ rực của phượng vĩ mùa hè, và có cả những gương mặt thân thương của thầy, cô, bạn bè. Thời gian rồi sẽ trôi, đưa con người đến những miền đất mới. Nhưng có những nơi ta đi qua chỉ để nhớ, có những con người ta gặp chỉ để biết ơn, và em, khoảng trời đẹp nhất ấy mang tên mái trường.
Người ta vẫn nói về "trường học hạnh phúc". Với em, hạnh phúc ấy không nằm ở bảng thành tích hay những giải thưởng rực rỡ, mà trước hết được tạo nên sự yêu thương và đồng hành giữa thầy cô với học trò, giữa bạn bè với nhau. Chính điều đó đã làm nên kỉ niệm khó quên dưới mái trường "THCS Mường Báng" thân yêu.
Em vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên bước vào trường THCS. Khi ấy, mọi thứ đối với em đều lạ lẫm. Sân trường rộng, lớp học mới, xung quanh là những gương mặt chưa quen. Trên sân, thầy cô, các bạn cười nói rộn rã, tiếng bước chân vội vã hòa vào không khí háo hức của một ngày khai giảng. Những hàng cây xanh mát mẻ khẽ đung đưa trong gió như cũng đang vẫy chào học sinh mới.
Tiếng trống trường vang lên giòn giã làm trái tim em đập nhanh hơn. Em tò mò nhưng cũng lo lắng, lần đầu tiên em phải rời xa vòng tay cha mẹ để bước vào một ngôi trường mới, nơi em phải học cách trưởng thành.
Nhưng thật may mắn khi bước vào lớp, em đã gặp nụ cười hiền hậu của cô giáo. Giọng nói ấm áp và ánh mắt dịu dàng của cô khiến nỗi sợ trong em như được xoa dịu. Cô không chỉ đón học sinh mới bằng lời chào mà bằng cảm giác rất thật: mình được an toàn, được yêu thương và được tin tưởng. Nhờ vậy mà từ những ánh mắt bỡ ngỡ đã trở nên gần gũi và lớp học dần trở thành một ngôi nhà.
Thời gian trôi, em dần quen thầy cô, bạn bè. Có những tiết học em chưa hiểu bài, chưa theo kịp và có lúc em tự ti vì sợ mình kém hơn người khác. Nhưng điều khiến em cảm động nhất là bạn bè không để em đứng một mình.
Có bạn kiên nhẫn giảng lại từng phần em chưa hiểu, chỉ cho em từng chỗ sai. Những giờ ra chơi cả nhóm tụm lại dưới gốc cây phượng, cây bằng lăng, vừa cười đùa vừa kể những câu chuyện nhỏ mà đáng yêu. Những điều tưởng chừng bình dị ấy lại là thứ khiến em nhận ra rằng, đi học không chỉ là đến lớp nghe giảng mà còn được sống dưới tình bạn chân thành.
Những ngày chuẩn bị thi cuối kì, cả lớp lại cùng nhau "vững lên", bạn học giỏi kèm bạn học yếu. Người hiểu trước dìu người hiểu sau. Nhờ sự chia sẻ ấy, thành tích của lớp dần tiến bộ. Nhưng quan trọng hơn cả điểm số, chúng em học được bài học sẻ chia: khi biết nắm tay nhau, khó khăn sẽ nhẹ đi nhiều.
Không chỉ trong học tập, các bạn còn nhiệt huyết trong hoạt động ngoại khóa. Em nhớ nhất cuộc thi bóng chuyền hơi do nhà trường tổ chức. Suốt cả một tháng cùng nhau tập luyện trên bề hoạch, phân công nhiệm vụ, đến ngày thi ai cũng hồi hộp, cổ vũ nồng nhiệt.
Khi lớp đạt giải nhất, cô trò chúng em gần như vỡ òa. Khoảnh khắc ấy không chỉ đơn thuần là chiến thắng của một cuộc thể thao thi đấu mà còn là kết quả của những ngày kiên trì tập luyện, thể hiện tinh thần đoàn kết, và là một kỉ niệm khiến em thêm yêu lớp học của mình. Có những lúc lớp động bóng chưa giỏi, thầy cô chính là người luôn bên cạnh, động viên nói: "Không sao, các em đã cố gắng hết mình". Lời động viên ấy như thắp lên trong em ngọn lửa yêu thương.
Điều khiến em xúc động nhất là khi tham gia cuộc thi “Rung Chuông Vàng” do nhà trường tổ chức. Có một phần thi yêu cầu giáo viên phải giành chiến thắng thì học sinh mới có cơ hội tham gia cuộc thi. Thầy cô ai cũng nỗ lực, cố gắng không phải để nhận phần thưởng mà để học sinh tiếp tục thi.
Với em, hạnh phúc trường học bắt đầu từ tình yêu thương. Yêu thương là cây cầu nối những trái tim lại gần nhau hơn. Yêu thương còn hiện diện ở tình bạn chân thành. Những lời động viên, những cái ôm vụng về. Khi tình yêu thương lan tỏa, ích kỉ sẽ lùi xa, vô cảm được thấu hiểu.
Chuyến đò năm ấy đã qua sông, nhưng người chèo đò vẫn âm thầm để lại dấu ấn trong tim. Dẫu thời gian có trôi đi, những kỉ niệm đẹp cùng thầy cô, bạn bè vẫn ở lại. Những tháng năm dưới mái trường THCS Mường Báng không chỉ là kỉ niệm mà là hành trang quý giá để em bước tiếp.










