Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Ngôi trường hạnh phúc của em
Với góc nhìn hồn nhiên của một học sinh tiểu học, bài viết tái hiện hình ảnh ngôi trường làng bình dị, nơi mỗi ngày đến lớp đều ngập tràn niềm vui, tình thầy trò, tình bạn và những kỷ niệm tuổi thơ đáng quý.
Bài viết này trong chuyên đề Trường học hạnh phúc
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Nguyễn Đức Hiếu - Lớp 2C, Trường Tiểu học Đức Phong (xã Lân Phong, tỉnh Quảng Ngãi) tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Quê em ở một vùng nông thôn yên bình. Mỗi buổi sáng thức dậy, em lại háo hức chuẩn bị chiếc cặp sách nhỏ xinh của mình để đến trường. Hạnh phúc của một đứa trẻ vùng quê như em bắt đầu ngay từ trên con đường đi học. Không có xe ô tô đưa đón sang trọng mỗi sáng, em cùng các bạn trong xóm rủ nhau đi bộ đến trường. Em bước đi trên con đường làng ngập nắng và lắng nghe rất nhiều tiếng chim hót líu lo. Với em, ngôi trường nhỏ này chính là ngôi nhà thứ hai đầy ắp tiếng cười và niềm vui. Em cảm thấy rất hạnh phúc khi được đến trường mỗi ngày.
Trường của em đẹp lắm! Từ xa nhìn lại, ngôi trường hiện ra với mái ngói đỏ tươi, lấp ló sau những tán cây bàng, cây phượng cổ thụ. Cổng trường không sơn phết lộng lẫy nhưng luôn mở rộng chào đón em. Ngay từ cổng vào, đã có những hàng cây tỏa bóng mát rượi. Sân trường là nền đất nện pha xi măng, tuy có những chỗ mấp mô nhưng lại là thân thương của em. Dưới sân trường, các anh chị đã trồng rất nhiều bồn hoa mười giờ, hoa hướng dương rực rỡ. Mỗi sáng, khi ánh nắng mặt trời chiếu xuống, cả ngôi trường như bừng sáng hẳn ra. Giữa sân là cột cờ rất cao với lá cờ đỏ sao vàng phấp phới bay trong gió.
Hạnh phúc đối với em rất giản dị. Đó là khi tiếng trống trường vang lên, báo hiệu ngày học mới bắt đầu, em tự tin bước vào lớp học sạch sẽ, nơi có bàn ghế ngay ngắn và những bức tranh màu sắc do chính tay trò cùng trang trí. Mỗi góc nhỏ trong sân trường đều lưu giữ những kỉ niệm. Dưới gốc cây bàng già, em và các bạn cùng nhau nhặt những chiếc lá vàng rơi, cùng hò reo trong giờ ra chơi. Trường học hạnh phúc ôm lấy em bằng sự an toàn, tôn trọng và sẻ chia. Với em, mỗi ngày đi học đều rất vui và hạnh phúc.
Giờ ra chơi là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của em. Khi tiếng trống "Tùng! Tùng! Tùng!" vang lên, em cùng các bạn ùa ra sân như bầy chim non vỡ tổ. Em chơi nhảy dây, chơi ô ăn quan dưới bóng mát của cây bàng. Các bạn nam cùng nhau đá cầu, rượt đuổi nhau cười toe toét. Chúng em cười đùa hồn nhiên, đôi khi má đỏ ửng vì mệt nhưng ai cũng vui.
Em thích nhất là những buổi chiều thứ Sáu, khi lao động dọn vệ sinh trường lớp xong, cô giáo lại kể cho chúng em nghe về thế giới bao la bên ngoài lũy tre làng.
Đối với em, mỗi ngày trôi qua tại ngôi trường Tiểu học này, em đều cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc. Dù cuộc sống ở vùng quê còn nhiều thiếu thốn nhưng tình cảm ấm áp của thầy cô và sự gắn bó của bạn bè đã biến ngôi trường làng thành một mái ấm diệu kì, thắp sáng tuổi thơ của em.
Em yêu ngôi trường của em nhiều lắm. Để ngôi trường mãi là ngôi nhà ngập tràn niềm vui, em tự nhủ sẽ chăm ngoan, học giỏi, luôn nghe lời thầy cô và đoàn kết với bạn bè. Mỗi bài học hay trên từng trang vở, mỗi nụ cười tươi rạng rỡ trên môi khi tan trường chính là câu trả lời đúng nhất cho ý nghĩa của một trường học hạnh phúc.
Mai này dẫu có lớn lên, bay cao đến những chân trời mới, kỉ niệm về mái trường Tiểu học thân yêu cùng thầy cô, bạn bè sẽ mãi là hành trang ngọt ngào theo em suốt cuộc đời.










