06:29 09/08/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hanh phúc 2026"

Người nhìn thấy em

Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày em rời khỏi lớp học nhỏ năm lớp Sáu. Có lẽ cô đã dìu dắt biết bao thế hệ học trò và sẽ không còn nhớ cô bé ít nói, lúc nào cũng cúi đầu ngồi ở cuối lớp. Nhưng với em, hình bóng của cô vẫn luôn ở đó, dịu dàng như một tia nắng len qua những ngày tháng u tối nhất của tuổi thơ

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Trần Thị Anh Thư - Lớp 9A4 - Trường THCS và THPT Dương Kỳ Hiệp (Sóc Trăng) tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026". Bài viết của Trần Thị Anh Thư tri ân cô giáo Dương Thị Bình - Chủ nhiệm lớp 6, dạy môn Địa Lí.  

trường học hạnh phúc

Cô kính yêu!

Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày em rời khỏi lớp học nhỏ năm lớp Sáu. Có lẽ cô đã dìu dắt biết bao thế hệ học trò và sẽ không còn nhớ cô bé ít nói, lúc nào cũng cúi đầu ngồi ở cuối lớp. Nhưng với em, hình bóng của cô vẫn luôn ở đó, dịu dàng như một tia nắng len qua những ngày tháng u tối nhất của tuổi thơ.

Nếu có ai hỏi em thế nào là một "ngôi trường hạnh phúc", em sẽ không nghĩ đến những dãy phòng học mới toanh hay sân trường rộng lớn. Em chỉ nhớ đến một cô giáo chủ nhiệm dạy môn Địa Lí đã từng âm thầm nhìn thấy nỗi buồn của em ngay cả khi chính em luôn cố giấu nó sau những nụ cười gượng gạo.

Ngày ấy, em rất tự ti cô ạ.

Gia đình em khó khăn. Khó khăn đến mức mỗi sáng thức dậy, điều em sợ nhất không phải là điểm số hay trả bài mà là ánh mắt của bạn bè. Em sợ người khác biết mình nghèo. Em sợ đôi dép đã mòn đế, chiếc cặp đã cũ sẽ trở thành đề tài để mọi người bàn tán.Em thu mình lại chẳng dám thân với ai.Em luôn cố gắng tỏ ra rằng gia đình mình cũng đủ đầy như bao người khác, chỉ vì em nghĩ như thế thì sẽ không bị coi thường.

Có những đêm em luôn tự hỏi chính mình: "Tại sao gia đình mình lại khó khăn như vậy?" Một đứa trẻ đáng lẽ chỉ cần lo học hành, nhưng em lại mang trong lòng một nỗi mặc cảm quá lớn.

Con đường đến trường cũng là một thử thách.

Chiếc xe đạp cũ kẽo kẹt theo em qua những con đường dài. Những ngày mưa, gió thổi ngược đến mức bánh xe như nặng trĩu. Có lần em vừa đạp xe vừa khóc vì không còn đủ sức. Nhưng phía sau em luôn có ba luôn lặng lẽ chạy xe máy phía sau, chậm chậm đi theo từng vòng bánh xe của em.Ba sợ con gái mình một mình giữa cơn mưa lạnh.

Ngày ấy em cứ nghĩ đó là điều bình thường. Lớn lên rồi em mới hiểu được tình cảm của cha ngày ấy. Đôi dép em mang đã cũ đến mức phần quai gần như sắp đứt. Mỗi lần cô quét lớp, em đều lén đẩy đôi dép vào sâu dưới gầm bàn vì nghĩ nếu giấu thật nhanh thì sẽ chẳng ai nhìn thấy.

Em cứ ngỡ mình giấu rất khéo nhưng hóa ra, cô đã nhìn thấy từ lâu rồi... Hôm ấy vừa xong tiết, cô gọi em lại lúc ấy em hồi hộp lắm cứ nghĩ mình làm sai điều gì. Nhưng cô chỉ nói trong ngăn bàn một đôi dép mới rồi mỉm cười rời đi. Không hiểu sao lúc ấy mắt em cay xè, còn chưa kịp nói lời cảm ơn với cô.Vài ngày sau, cô lại gọi em ở lại sau giờ học.Cô không hề nhắc đến hoàn cảnh của em trước lớp. Cô hiểu lòng tự trọng của một đứa trẻ như em lúc ₫ấy mong manh đến nhường nào.

Cô chỉ ngồi cạnh em, nhẹ nhàng hỏi: "Con có biết vì sao cô hay để ý đến con không?"

Em lắc đầu.

Cô mỉm cười: "Vì cô thấy con luôn cố gắng giấu đi nỗi buồn của mình".

Em kể với cô về những lần em sợ bạn bè chê cười, về những lúc em chỉ ước gia đình mình khá giả hơn, về những đêm em trách chính số phận của mình.Cô chỉ lặng lẽ lắng nghe ₫ợi em bình tĩnh lại: "Con à, hoàn cảnh không phải là điều đáng xấu hổ. Điều đáng quý nhất là dù khó khăn, con vẫn chăm chỉ, vẫn tử tế và chưa bao giờ bỏ cuộc".

Những lời nói ấy giống như ánh nắng đầu tiên bước vào tâm hồn em sau rất nhiều ngày mưa.

Từ hôm ấy, cô luôn âm thầm ở bên em, giờ ra chơi cô lại nói: "Ra chơi với các bạn nhé".

Mỗi lần em xung phong trả lời còn ngập ngừng, cô đều động viên:

"Cứ mạnh dạn lên, sai thì cô sửa."

Cuối năm các bạn đạt thành tích tốt cô đã tặng mỗi người một cuốn sổ và chụp ảnh kỷ niệm cuối năm , em lặng lẽ đứng ở hàng cuối.

Cô bước đến, nhẹ nhàng nắm tay em đứng cạnh mình.

"Ở đây với cô."

Chỉ bốn chữ thôi nhưng em đã thấy mình không còn lạc lõng nữa. Từng chút một, cô giúp em bước ra khỏi chiếc vỏ bọc mà em tự tạo nên.Em không còn cố gắng che giấu hoàn cảnh của mình mà bắt đầu mỉm cười nhiều hơn còn chủ động làm quen với các bạn.Em nhận ra, điều khiến mọi người yêu quý mình chưa bao giờ là mình có bao nhiêu tiền, mà là sự chân thành.Nhờ cô, em hiểu rằng trường học không chỉ là nơi học chữ mà còn là nơi những đứa trẻ được chữa lành.Được lắng nghe , được yêu thương.Và được tin rằng mình cũng xứng đáng với hạnh phúc như bất kỳ ai.

Hôm nay, em đã lớn hơn, đôi dép cô tặng ngày ấy không còn nữa.Chiếc xe cũ của ba cũng đã cũ hơn rất nhiều.Nhưng có một điều chưa bao giờ cũ trong ký ức em. Đó là ánh mắt dịu dàng của cô trong buổi chiều năm ấy giống như lặng lẽ nói với một cô học trò đầy mặc cảm như em rằng:"Con xứng đáng được yêu thương."

Cô ơi, nếu một ngày nào đó cô đọc được những dòng này, em chỉ muốn nói điều mà năm lớp Sáu em chưa từng đủ can đảm để nói: Cảm ơn cô!

Cảm ơn vì cô đã nhìn thấy em, ngay cả khi chính em cũng không nhìn thấy giá trị của bản thân mình.Cảm ơn vì cô đã dạy em rằng một ngôi trường hạnh phúc không được tạo nên bởi những bức tường khang trang hay những dãy phòng học mới, mà được tạo nên từ những người thầy, người cô biết yêu thương, thấu hiểu học trò bằng cả trái tim của mình. Cuốn sổ tay năm ấy cô tặng em vẫn còn giữ rất kỹ và em dùng nó để ghi lại nhật ký của mình.Và với em, cô mãi mãi là người đã thắp lên ánh sáng trong những năm tháng tuổi thơ tưởng chừng chỉ toàn là những cơn mưa. Từ lúc ấy em không chỉ yêu quý cô mà còn thêm yêu mái trường hạnh phúc mà em đang theo học.