06:19 19/09/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Nơi bình yên bắt đầu từ những điều giản dị

Nằm yên bình trên mảnh đất ven sông Hồng, tại thôn 2 Vạn Phúc xã Nam Phù giàu truyền thống, Trường THCS Vạn Phúc, ngôi trường mà em luôn tự hào đã có bề dày lịch sử từ năm 1962.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Phạm Khánh Huyền - Lớp 8A5 - Trường THCS Vạn Phúc, xã Nam Phù, Hà Nội tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026". Bài viết là dòng tâm sự chân thành của một người học trò về những kỷ niệm vô giá dưới mái trường THCS Vạn Phúc, nơi tình thầy trò và tình bạn luôn gắn kết chặt chẽ. Qua những câu chuyện giản dị mà xúc động, tác giả nhẹ nhàng khẳng định trường học không chỉ là nơi trao truyền tri thức, mà còn là bến đỗ bình yên để mỗi cá nhân được thấu hiểu, chở che và trưởng thành.

Trường học Hạnh phúc 2026
Tác phẩm dự thi của học sinh Phạm Khánh Huyền - Lớp 8A5 - Trường THCS Vạn Phúc, xã Nam Phù, Hà Nội.

***

"Em nghe thầy đọc bao ngày Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà" (Trích trong tập thơ nổi tiếng "Góc sân và khoảng trời" - Trần Đăng Khoa)

Những vần thơ êm dịu quen thuộc ấy đã nuôi dưỡng tuổi thơ của bao thế hệ học trò, gợi nhắc về ý nghĩa thực sự của mái trường và sự nghiệp trồng người: "Không chỉ trao truyền tri thức, còn là nơi ươm mầm tình yêu thương". Khi còn bé, em từng nghĩ trường học là một "vương quốc cổ tích" chỉ toàn niềm vui và những điều hoàn hảo. Nhưng rồi, trải qua những năm tháng gắn bó dưới mái trường THCS Vạn Phúc, em mới nhận ra: "Hạnh phúc chưa bao giờ là điều xa xỉ, mà vẹn nguyên ngay từ những điều giản dị quanh mình.

Nằm yên bình trên mảnh đất ven sông Hồng, tại thôn 2 Vạn Phúc xã Nam Phù giàu truyền thống, Trường THCS Vạn Phúc, ngôi trường mà em luôn tự hào đã có bề dày lịch sử từ năm 1962. Không chỉ mang trên mình diện mạo của một ngôi trường đạt chuẩn quốc gia xanh - sạch - đẹp, trường còn là nơi vun đắp hạnh phúc cho biết bao thế hệ học trò. Ngôi trường mới được xây dựng khang trang với hệ thống phòng học, phòng chức năng hiện đại và không gian thoáng đãng. Mỗi sớm mai, khi làn sương mỏng mùa thu còn đọng trên kẽ lá, khi không khí dịu nhẹ mang theo hương cốm thoang thoảng, bước chân qua cổng trường em lại cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ. Sự ấm áp lan tỏa từ ánh mắt đón chào của bác bảo vệ, từ nụ cười dịu dàng của thầy cô dưới những tán cây rợp bóng.

Với em, hai chữ "đến trường" không đơn thuần là để học bài hay chạy theo điểm số, mà là nơi em nhận được sự đón nhận, lắng nghe và sẻ chia. Niềm hạnh phúc ấy được thắp sáng bởi một kỷ niệm đáng nhớ về tình thầy trò và tình bạn ấm áp dưới mái trường này.

Em nhớ mãi một buổi sáng học kỳ 1 năm lớp 7. Hôm ấy, trời trở lạnh, những đám mây xám xịt phủ kín bầu trời như hòa cùng tâm trạng của em khi nghe tin cô Đặng Cúc - giáo viên chủ nhiệm và dạy KHTN sắp không còn đồng hành cùng lớp nữa. Tin ấy khiến em buồn rất nhiều bởi em đã quá quen với việc có cô ở bên hàng ngày vào mọi hoạt động của trường. Em ngồi lặng thinh ở góc lớp, mặc cho ngoài cửa sổ gió xào xạc thổi và bạn bè rôm rả, lòng chỉ mong giờ học trôi qua thật nhanh.

Đến tiết KHTN, nhìn bóng dáng quen thuộc trên bục giảng, nước mắt em cứ chực trào ra. Có lẽ vì luôn quan tâm đến học sinh, cô nhận ra sự khác thường ở đứa học trò vốn là lớp trưởng năng nổ. Cô không vội hỏi dồn dập, cũng không làm em chú ý. Lúc đi xuống kiểm tra bài, cô cúi xuống, khẽ nói vừa đủ để mình em nghe: "Huyền có chuyện gì à? Nếu chưa muốn nói bây giờ thì cũng không sao đâu em."

Câu hỏi dịu dàng, đúng lúc ấy khiến em không thể tiếp tục kìm nén. Sống mũi em cay xè, nước mắt lăn dài thấm nhoè góc vở. Cuối buổi, khi vạt nắng ấm áp cuối thu bắt đầu xuyên qua vòm lá rọi xuống bục giảng, cô gọi em lại, vỗ nhẹ lên vai: "Nếu có chuyện buồn hay áp lực, đừng giữ một mình. Khi nào cần cứ tìm cô. Cô vẫn đồng hành cùng các em."

Dù bây giờ cô không còn dạy tại trường nữa, nhưng mỗi khi gặp chuyện buồn, lời động viên ấm áp ấy lại dội về trong nỗi nhớ khắc khoải không nguôi - trở thành điểm tựa dịu dàng tiếp thêm cho em sức mạnh.

"Vạn Phúc chiều nay nắng trải giàn, Tiếng cười rộn rã bước chân ngoan. Trò vui, cô tận tình thắp sáng, Nơi đây hạnh phúc dâng ngập tràn."

Sự chia tay nào cũng để lại nhiều luyến tiếc, nhưng rồi chúng em lại may mắn đón nhận tình yêu thương mới từ cô Đặng Hải Yến - giáo viên chủ nhiệm dạy Tiếng Anh gắn bó với lớp gần một năm qua. Lần đầu tiếp xúc, cô cho em cảm giác khá nghiêm khắc và chỉn chu. Nhưng càng đồng hành, em càng hiểu đằng sau sự nghiêm nghị ấy là trái tim bao dung. Trong từng giờ học hay buổi sinh hoạt, cô luôn kiên nhẫn uốn nắn chúng em từ những điều nhỏ nhất. Nhìn cách cô chăm chút cho từng bạn, lo lắng mỗi khi trong lớp có bạn mệt hay động viên lúc chúng em gặp bài khó, em cảm nhận rõ tình yêu thương ấm áp như tình cảm của người mẹ dành cho những đứa con thơ.

Điểm tựa tinh thần từ các cô đã xoa dịu trăn trở trong em. Em hiểu rằng: Hạnh phúc ở trường đôi khi không phải là lúc nào cũng tràn ngập niềm vui, mà là ngay cả khi yếu lòng nhất, ta vẫn có một nơi an toàn để nương tựa. Ở vị trí lớp trưởng, đôi lúc em cũng cảm thấy áp lực. Nhưng chính ở nơi đây, em nhận được sự ấm áp từ những điều rất nhỏ: chiếc bút bạn đưa khi em quên mang, một tin nhắn hỏi thăm khi em nghỉ ốm hay một lời động viên khi em chưa hoàn thành tốt công việc. Sự thấu hiểu và tình yêu thương ấy đối với chúng em vô cùng to lớn. Nó như mang lại cảm giác mát lạnh xoa dịu áp lực học tập, giúp chúng em cởi bỏ tâm lý lo sợ sai lầm để tự tin phát triển cả về trí tuệ lẫn tâm hồn.

Những kỷ niệm ấm áp chính là minh chứng sinh động nhất cho văn hoá học đường tích cực, tạo nền tảng vững chắc để xây dựng một môi trường giáo dục nhân văn, đoàn kết. Hành trình ấy không chỉ là lời nói mà trở thành hiện thực mỗi ngày, bản thân em cũng như tập thể lớp luôn chủ động, tự giác trong học tập, luôn tôn trọng thầy cô và biết lắng nghe bạn bè. Không chê cười hay bỏ mặc bạn lúc khó khăn, chủ động trao đi nụ cười, lời chào buổi sáng và giữ gìn lớp học.

Bên cạnh đó, chúng em vô cùng may mắn khi luôn nhận được sự quan tâm định hướng tận tụy từ Ban Giám hiệu nhà trường - những người thầy, người cô luôn lặng lẽ kiến tạo không gian học tập an toàn, đổi mới phương pháp giảng dạy...