Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Tiết học không có trong thời khoá biểu
Qua bài dự thi “Tiết học không có trong thời khoá biểu”, Hoàng Minh Nguyệt gửi gắm một góc nhìn giản dị mà sâu sắc: Trường học hạnh phúc là nơi mỗi học sinh được yêu thương, được phép mắc lỗi, được là chính mình và trưởng thành từ những điều bình dị nhất.
Bài viết này trong chuyên đề Trường học hạnh phúc
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Hoàng Minh Nguyệt - 11D3 - Trường THPT Trần Phú - Hoàn Kiếm, phường Cửa Nam, Hà Nội tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Sáng thứ hai, tôi mở thời khoá biểu.
Tôi nhìn những dòng chữ ngay ngắn trên màn hình và chợt nghĩ: Trong thời khoá biểu của một học sinh, có bao nhiêu tiết học dành cho hạnh phúc?
Tôi tìm mãi, không thấy.
Có lẽ vì hạnh phúc vốn không phải là một môn học. Không có giáo viên lên bục giảng để nói rằng hôm nay chúng ta học cách vui vẻ. Không có bài kiểm tra nào hỏi: “Em đã biết quan tâm đến người khác chưa?” Và cũng chẳng có điểm số nào đủ sức đo xem một ngày đến trường của chúng ta đã hạnh phúc đến đâu.
Dẫu vậy, đi qua biết bao mùa hoa phượng nở, tôi mới giật mình nhận ra: trường học vẫn đang dạy chúng tôi về hạnh phúc, chỉ là những bài học ấy chưa từng được ghi vào thời khoá biểu.
Tôi nhớ nhất một buổi sáng đầu đông.
Tiết đầu hôm ấy có một bài kiểm tra quan trọng, không khí trong lớp như chùng xuống bởi sự căng thẳng. Dạng mới, lật lại mấy trang vở để ôn bài, tôi khựng lại khi Bảo Khánh ngồi bên cạnh nói nhỏ:
“Nguyệt ơi, tự nhiên tao thấy chóng mặt quá.”
Quay sang, tôi giật mình thấy Khánh - người vẫn hoạt bát mỗi ngày bỗng tái nhợt, tay chống cằm vẻ oải. Hoá ra là vì sợ muộn giờ học nên Khánh bỏ luôn bữa sáng.
Chúng tôi ai cũng từng có những buổi sáng vội vã như thế, rồi sau đó lại dễ dàng tặc lưỡi bỏ qua bữa sáng vì nghĩ “chẳng sao đâu”. Nhưng nhìn Khánh kiệt sức ngay trước giờ kiểm tra, tôi mới nhận ra rằng, sức khoẻ chưa bao giờ là chuyện có thể xem nhẹ.
Không ai bảo ai, tôi và cả lớp sửa trong cặp ra dúi vào tay Khánh. Linh cẩn thận rẽ cũng lấy ra chiếc bánh còn nguyên, Thanh Thuý chạy vội xuống canteen mua thêm đồ ăn.
Khánh tếu cười: “Có mỗi chuyện chưa ăn sáng mà làm như tao sắp đi thi đại học không bằng".
Cả lũ cũng phì cười. Vừa lúc đó cô giáo bước vào. Nhìn thấy Khánh đang nhai vội miếng bánh, cô không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng ôn tồn: “Kiến thức rất quan trọng, nhưng sức khoẻ của các em còn quan trọng hơn. Đừng vì sợ muộn một tiết học mà bỏ quên chính cơ thể mình".
Lời nhắc nhở giản dị ấy của cô đã ghi sâu vào tâm trí chúng tôi, bền bỉ hơn bất kỳ trang giáo án nào.
Tôi cũng từng nghĩ thầy cô chỉ xuất hiện trong những tiết học. Sau này tôi mới nhận ra, có những người thầy, người cô đã dạy chúng tôi cả trong khoảng thời gian không có tiếng trống vào lớp.
Một lời nhắc nhở khi chúng tôi mắc lỗi. Một ánh nhìn động viên khi chúng tôi lo lắng. Một lời nhắn tên phấn ở thước, nhỏ cả những tâm tư nhỏ nhặt mà chúng tôi tưởng chẳng ai để ý.
Có thể những chi tiết ấy sẽ chìm vào quên lãng giữa hàng ngàn guồng máy thầy cô từng gặp.
Nhưng học sinh lại khắc ghi nó như một điểm tựa.
Có một “tiết học” khác mà tôi nghĩ ai cũng từng trải qua: tiết học của những lần vấp ngã.
Ở trường, chúng tôi được học cách giải một bài toán khó, phân tích một tác phẩm, hay ghi nhớ một công thức phức tạp. Nhưng cũng chính nơi này dạy chúng tôi cách đối diện với một điểm số không như ý mà không tự dằn vặt chính mình.
Một bài kiểm tra thấp không có nghĩa là chúng ta kém cỏi.
Một lần phát biểu sai không có nghĩa là chúng ta kém thông minh.
Một cuộc thi không đạt giải không có nghĩa là mọi cố gắng trước đó đều vô ích.
Có lẽ trường học hạnh phúc không phải là nơi học sinh luôn đạt điểm cao. Đó là nơi khi chúng ta chưa làm tốt, vẫn có người nói:
“Không sao, lần sau mình làm lại.”
Nơi chúng tôi được phép mắc lỗi và sửa sai.
Được phép chưa hoàn hảo và tiếp tục rèn luyện.
Được phép buồn mà không phải chịu đựng một mình.
Và được phép là chính mình mà không sợ bị bỏ lại phía sau.
Thế là chúng ta lại có thêm một lý do để tiếp tục cố gắng.
Nếu một ngày nào đó được tự tay viết lại thời khoá biểu, tôi vẫn sẽ giữ nguyên Toán, Văn, Anh, Thể lí và tất cả những môn học từng làm mình đau đầu.
Nhưng tôi muốn thêm vào đó một tiết học mới.
Tiết học hạnh phúc.
Bài học đầu tiên là biết nói lời cảm ơn.
Bài học thứ hai là biết nói lời xin lỗi.
Bài học thứ ba là biết đưa tay ra khi người khác cần giúp.
Và bài học cuối cùng là hiểu rằng mình không cần phải trở thành người giỏi nhất mới xứng đáng được hạnh phúc.
Nhưng rồi tôi lại nghĩ, có lẽ chẳng cần thêm tiết học ấy vào thời khoá biểu.
Bởi mỗi ngày bước chân học tập đến trường, chúng tôi vẫn đang học bài học ấy từng chút một.
Học từ thầy cô.
Học từ bạn bè.
Học từ những lần thất bại.
Để rồi mai này rời xa mái trường, chúng tôi có thể quên một công thức, một bài thơ hay quên cả thứ tự các tiết học của một thời áo trắng.
Nhưng hy vọng chúng tôi sẽ không quên điều mà trường học đã âm thầm gửi gắm.
Hạnh phúc chưa từng là một tiết học có trong thời khoá biểu.
Hạnh phúc là điều chúng ta cùng nhau dệt nên qua từng khoảnh khắc dưới mái trường.
| Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026" Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241 Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải: https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện). |

Hoàng Minh Nguyệt - Lớp 11D3 - Trường THPT Trần Phú, Hoàn Kiếm, Hà Nội











