06:29 18/09/2026

Ga tàu tuổi trẻ 7A: Nơi lưu giữ những ký ức về lớp học của yêu thương và sự sẻ chia

Tuổi học trò giống như trang vở thơm mùi giấy mới, có những dòng viết ngay ngắn và cả những nét mực lem luốc của sai lầm. Nhưng giữa năm tháng ngây thơ ấy, tập thể 7A đã may mắn tìm thấy một "ga tàu" bình yên - nơi có tình yêu thương không đòi hỏi hoàn hảo, có mùi bếp nướng chiều nắng và những bàn tay luôn sẵn sàng nắm lấy nhau khi vấp ngã.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng giới thiệu bài viết dự thi của thí sinh Phùng An Khanh - Lớp 8A - Trường THCS Nghĩa Hưng, xã Biển Hồ, Gia Lai gửi về cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học hạnh phúc" mùa 2 năm 2026. Qua góc nhìn mộc mạc nhưng sâu sắc của tác giả, lớp học 7A (Trường THCS Nghĩa Hưng) hiện lên như một "ga tàu thanh xuân" ấm áp - nơi lưu giữ những món quà tự tay móc len, những lời uốn nắn chân thành của thầy cô và khoảng trời kỷ niệm không thể nào quên của tuổi học trò.

1d779afb-c05e-48f5-9d95-5

****

“Trường học hạnh phúc” có phải là một ngôi trường đầy đủ tiện nghi, có sân trường xanh mát, những lớp học khang trang để mỗi ngày đến trường là một ngày vui?... Có lẽ đúng nhưng chưa đủ. Bởi một ngôi trường dù đẹp đến đâu cũng chỉ là những bức tường nếu thiếu đi tiếng cười của học trò, thiếu ánh mắt yêu thương của thầy cô, thiếu đi một nơi để mỗi đứa trẻ được lắng nghe, tin tưởng và lớn lên trong những điều tử tế.

Tuổi học trò giống như một trang vở còn thơm mùi giấy mới. Mỗi ngày đến lớp là một dòng chữ được viết thêm, có khi ngay ngắn, có khi còn lem luốc. Và trang trang vở ấy, tôi may mắn có một nơi để thương, để nhớ, để giận, để hờn, để từng bước trưởng thành.

Dưới mái trường Trung học cơ sở Nghĩa Hưng có một lớp học mang tên 7A. Ở đó có 48 học sinh là bốn mươi tám sắc màu. Có người sôi nổi, có người trầm lặng, có đứa nghịch ngợm khiến thầy cô không ít lần nhắc nhở. Vậy mà dưới lớp học ấy, những con người xa lạ dần trở thành một tập thể.

Trong miền ký ước ấy, người tôi nhớ đến đầu tiên là cô Nguyễn Sử Thu Hồng. Với nhiều người, cô chỉ là giáo viên, nhưng đối với bốn mươi tám học sinh lớp tôi, cô là “Mẹ Hồng”.

Theo năm tháng, cái tên ấy trở nên thân thuộc đến mức mỗi khi gọi lên, chúng tôi cảm thấy thân thuộc như từ ấy vốn sinh ra để dành cho cô. Cô nghiêm khắc khi chúng tôi cần được uốn nắn. Cô lắng nghe sau những giờ học, ở bên khi chúng tôi buồn. Cô chưa từng đòi hỏi chúng tôi trở thành người giỏi nhất. Điều cô mong mỏi giản dị hơn: mỗi học sinh hôm nay phải sống tốt hơn chính mình ngày hôm qua.

Có một kỷ niệm mà tôi nhớ mãi, chính là món quà mình tự tay móc len tặng cô. Nó chẳng đắt tiền, cũng chẳng hoàn hảo. Những mũi len đầu tiên còn vụng về, có chỗ tôi phải tháo ra làm lại không biết bao nhiêu lần. Nhưng càng làm, tôi càng hiểu mình không chỉ đang đan những sợi len lại với nhau. Tôi đang gửi vào đó thời gian, sự kiên nhẫn và một lời cảm ơn mà đôi khi nói ra lại thấy ngượng ngùng.

Ngày trao quà, tôi ngập ngừng đặt món quà nhỏ vào tay cô. Cô nhìn nó một lúc rồi mỉm cười: “Cô cảm ơn em! Những đoá hồng xinh xắn quá. Cô sẽ sử dụng và giữ gìn nó cẩn thận”. Một câu nói rất đỗi giản dị vậy mà tôi nhớ mãi. Sau đó, cô trân trọng đặt nó lên bàn làm việc của mình.

Tôi đã từng nghĩ món quà ấy chẳng đáng là bao, nhưng khi thấy nó nằm ở đó, tôi bỗng nhận ra giá trị của một món quà đôi khi không nằm ở việc nó đẹp hay đắt, mà ở chỗ nó được trao bằng bao nhiêu chân thành và được giữ lại bằng bao nhiêu yêu thương.

Nếu cô Hồng là người thắp những tia lửa vào tập thể 7A, thì thầy Bùi Thanh Liêm là người âm thầm giữ lửa. Trong mỗi bài giảng, thầy luôn nghiêm túc, cẩn trọng và mong chúng tôi tiến bộ từng ngày. Tôi nhớ một lần kết quả học tập không như mong muốn. Tôi đã buồn, thất vọng, tự hỏi liệu mình có thật sự làm được không. Thầy chỉ nói: “Trả bỏ lại hết, ta làm lại từ đầu. Học chưa giỏi không đáng sợ, đáng sợ nhất là đánh mất ý thức và sự tự giác”.

Câu nói ấy giống như một chiếc la bàn nhỏ trên con đường trưởng thành. Không phải ai cũng bước nhanh như nhau, có người phải bước chậm, phải thử nhiều lần, phải thất bại rồi mới học được cách đứng lên. Chỉ cần không đánh mất niềm tin, mỗi bước tiến dù nhỏ vẫn rất đáng quý.

Sau những kỳ thi căng thẳng, những ngày ôn bài đến mỏi mắt, chúng tôi lại có những khoảng trời riêng - một buổi dã ngoại sôi động và ý nghĩa.

Chúng tôi chia nhau nhặt rau, chuẩn bị thịt, nhóm bếp. Những bàn tay vốn quen cầm bút hôm ấy lại vụng về bên bếp lửa. Người làm, người chạy tải chạy lui, người thì chẳng làm được gì nhưng vẫn có mặt để cổ vũ. Có lúc lửa mãi chẳng cháy, món ăn chưa hoàn hảo, vậy mà chẳng ai bận tâm. Tiếng gọi nhau ới ời hoà với tiếng cười, mùi thịt nướng thơm lừng lan ra cả buổi chiều đầy nắng.

Khi nắng dần dịu xuống, cả đám ngồi quây quần bên nhau, vừa ăn vừa kể những câu chuyện chẳng đầu, chẳng cuối. Chúng tôi chạy nhảy, chụp những tấm ảnh chẳng đứa nào tạo dáng tử tế. Những khoảnh khắc bình dị ấy khiến tôi hiểu rằng hạnh phúc chả phải điều gì lớn lao. Hạnh phúc đơn giản là khi những ngày tháng bạn bè rộn rã lại, chúng tôi được vui, được nghịch và được làm chính mình.

Mái trường vì thế đã dạy tôi nhiều hơn những bài học trên trang sách. Tôi học cách nói lời cảm ơn, biết nhận lỗi, biết tha thứ, biết sẻ chia và biết trân trọng những người âm thầm ở bên mình. Tôi hiểu rằng một lớp học hạnh phúc không phải là nơi không có muộn phiền hay sai lầm. Đó là nơi khi một người vấp ngã, luôn có bàn tay đưa ra, khi mọi người thất vọng, vẫn có người nhắc rằng ngày mai có thể làm lại.

Rồi một ngày, chúng tôi sẽ rời xa mái trường. Những chiếc bàn, hàng ghế, bảng đen vẫn ở đó, mái trường rồi sẽ đón những thế hệ học trò mới, những mùa phượng mới... Nhưng tôi tin có những điều thời gian không thể mang đi: là tiếng cười của bốn mươi tám người bạn, ánh mắt của cô Hồng, lời động viên của thầy Liêm, một buổi chiều đầy nắng có mùi thịt nướng, hay món quà len nhỏ bé vẫn nằm trên bàn làm việc của cô.

Nếu tuổi học trò là một chuyến tàu, tôi nghĩ 7A là một trong những ga tàu đẹp nhất mà tôi từng đi qua. Chuyến tàu ấy rồi sẽ tiếp tục lăn bánh, đưa mỗi người đến những chân trời mới, nhưng có lẽ trong hành trang của từng người sẽ có một góc nhỏ dành cho nơi này - nơi chúng tôi từng cười, từng khóc, từng vui, từng buồn, từng mắc lỗi, từng cố gắng và từng lớn lên.

Tôi thật may mắn, bởi giữa năm tháng đẹp nhất của tuổi học trò, tôi đã có một nơi để thuộc về: “Nơi ấy là 7A - Nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất”.

3 bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026"

Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241

Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc

Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện).