13:39 13/08/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Nơi lưu giữ những mùa thương

Đối với em, những năm tháng gắn bó với mái trường Tiểu học và Trung học cơ sở Tuân Tức là khoảng thời gian khiến em nhận ra được sự hạnh phúc, sự trong sáng khi chính bản thân và cùng với bạn bè thầy cô tạo ra những kỷ niệm đẹp đẽ trong "Trường học hạnh phúc".

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Lý Thị Ánh Ngọc -  Lớp 9a3, Trường Tiểu học và Trung học cơ sở Tuân Tức, TP Cần Thơ tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".   

52cae9c8-a489-4d6a-9a38-de25bd7b348d
Ảnh minh họa

Có những khoảnh khắc, có những phút giây tưởng chừng như rất bình thường, nhưng lại trở thành ký ức chẳng thể nào phai mờ trong tâm trí mỗi người. Có lẽ hạnh phúc đôi khi không đến từ những điều lớn lao, mà lặng lẽ nảy mầm từ một ánh mắt, một nụ cười hay từ một hành động tích cực nào đó. Đối với em, những năm tháng gắn bó với mái trường Tiểu học và Trung học cơ sở Tuân Tức là khoảng thời gian khiến em nhận ra được sự hạnh phúc, sự trong sáng khi chính bản thân và cùng với bạn bè thầy cô tạo ra những kỷ niệm đẹp đẽ trong "Trường học hạnh phúc".

Kỷ niệm đầu tiên với mái trường là vào đầu năm học năm lớp sáu, đó cũng chính là hành trình mới mẻ đối với em, sự ngơ ngác, băn khoăn cùng với sự hồi hộp tràn đầy cảm xúc đều xuất hiện trong ngày khai giảng đầu năm cấp 2. Em phải đối mặt với sự nhút nhát, em sợ rằng sẽ không làm quen được với những người bạn mới, sợ sẽ không tiếp xúc được với thầy cô trong trường nhưng sau một lúc tất cả mọi người đều mạnh dạn mở lời trò chuyện vui vẻ với nhau, em cũng đã tìm được nhóm bạn ưng ý, các bạn liên tục chia sẻ thông tin tích cực về trường cũ hay chia sẻ cảm xúc khi bước vào căn trường mới. Mọi thứ đều diễn ra tốt đẹp về việc giao tiếp với những người bạn mới, điều mà khiến học sinh hồi hộp nhất là khi biết chủ nhiệm của mình là ai, thật may mắn lần đầu tiên khi lớp gặp cô cô đã tạo cho lớp một thiện cảm vô cùng đặc biệt, đến bây giờ em rất nhớ rõ tính cách của cô, cô rất hiền trong suốt một năm học mặc dù lớp tạo nhiều áp lực cho cô nhưng cô vẫn nhẹ nhàng nhắc nhở lớp, thường cô làm thương cách cô đối xử với học sinh và thương sự chịu đựng vô bờ bến của cô.

Kết thúc một năm học với cô chủ nhiệm Hoàng Hà đầy sự nhẹ nhàng lên lớp bảy em cũng rất hào hứng gặp cô chủ nhiệm mới có tên là Mỹ Trinh, cô cũng tạo ra không khí thoải mái đến cho lớp, sự nhẹ nhàng của cô không khác gì cô Hoàng Hà, cô tận tụy giúp đỡ lớp, sửa chữa những sai sót nhờ đó khiến lớp có nhiều thành tích xứng đáng. Vào đó các bạn trong lớp đã thấu hiểu được sự chịu khó của cô nên đáp lại sự chịu khó ấy cả lớp đã tạo nên buổi sinh nhật đầy bất ngờ vào ngày 02/04/2024, đó không chỉ là ngày mừng ngày sinh cô mà cũng chính là cơ hội để cả lớp bày tỏ cảm xúc suốt chặng đường căng thẳng của cô. Cô không chỉ gắn bó năm lớp bảy mà còn theo sau lớp đến năm chín, từ cách cô cưng chiều, yêu thương học sinh của mình cũng đủ hiểu cô là một người có tấm lòng nhân ái, cô luôn kêu gọi cả lớp hỗ trợ những bạn có hoàn cảnh khó khăn, luôn thương xót bạn có một cuộc đời bất hạnh. Từ hành động ấy đã làm cho tập thể lớp nhận ra rằng, đôi khi hạnh phúc chẳng phải điều gì quá xa xôi hay lớn lao. Hạnh phúc có thể chỉ đơn giản khi quan tâm đến ai đó khi mắc phải khó khăn, là khi lời động viên trao đi đúng lúc, hay là khi giữa những năm tháng học trò ta biết luôn có những người bạn kề bên cùng với lời khuyên của thầy cô.

Không chỉ cô chủ nhiệm gây ấn tượng với lớp học mà đối với em, người em mến người mà em yêu quý hơn nữa chính là cô Diễm Trinh, điều mà em gây ấn tượng ở cô là cô dạy Văn rất hay cô đã từng chia sẻ điều tích cực đến lớp dạy lớp nhiều vấn đề quan trọng. Em đã từng theo cô ôn học sinh giỏi Văn, em từng rất sợ mình không làm được những từ lời hay ý đẹp của cô đã tạo cho em một nguồn động lực mãnh liệt, cố gắng từng ngày để đạt được thành tích mà mình mong muốn.

Và rồi đã đến ngày thi em có hơi căng thẳng, cô nhận ra điều đó và rồi đến động viên rằng "Đừng quá căng thẳng hãy cứ cố gắng hết sức của mình, thời gian qua cô đã trao kiến thức cho chúng em giờ đây đến lúc em bộc lộ ra rồi, cô không cần gì, tụi em đạt được thành tích thì đó cũng là món quà tụi em dành cho cô rồi".

Nghe lời cô động viên em cảm nhận được sức mạnh cùng với sự tự tin khi bước vào phòng thi. Cuối cùng nhận được kết quả cô trò em vui lắm, em và bạn em đều đạt giải khuyến khích học sinh giỏi Văn cấp Thành Phố Cần Thơ, em không nghĩ mình có thể đạt được thành tích đến khi ngẫm lại mọi động lực kiến thức chính là nhờ cô Diễm Trinh tặng cho mình.

Giờ đây, khi ngoảnh lại những năm tháng thanh xuân em có lẽ sẽ không nhớ những con điểm hay những buồn phiền mà thứ em nhớ chính là các bạn, thầy cô người đã cùng em đi qua đoạn đường của tuổi trẻ, là những tiếng cười tưởng như bình thường nhưng rồi sẽ trở thành mảnh ký ức quý giá.

Mai này, dù có đi đến bao nhiêu nơi thì nơi mà em gắn bó sẽ không bao giờ quên, nơi dạy em không chỉ cách hoàn thiện bằng tri thức mà còn lớn lên bằng tình yêu thương với biết bao kỷ niệm khó quên cùng mái trường Tiểu học và Trung học cơ sở Tuân Tức.