Bên trong lớp học đặc biệt của người mẹ có con tự kỷ
Giữa không gian rộng của Sân vận động Phú Thọ (TP.HCM), tiếng nhạc vang lên hòa cùng những tiếng cười trong trẻo của trẻ nhỏ. Trong lớp học đặc biệt ấy, những em nhỏ tự kỷ, tăng động đang tự tin thực hiện từng động tác dưới sự hướng dẫn của cô Quách Mỹ Oanh.
Hơn hai năm nay, cứ đều đặn mỗi tuần, cô Quách Mỹ Oanh lại có mặt tại Sân vận động Phú Thọ để hướng dẫn những buổi tập thể dục nhịp điệu và yoga miễn phí cho trẻ tự kỷ, trẻ tăng động cùng gia đình các em.
Ít ai biết rằng, người phụ nữ đứng lớp ấy cũng là mẹ của một trẻ tự kỷ.
Chính hành trình đồng hành cùng con đã giúp cô thấu hiểu những khó khăn, áp lực mà nhiều gia đình đang trải qua. Từ sự đồng cảm ấy, lớp học nhỏ ra đời, trở thành nơi các em được vận động, vui chơi, kết nối và từng bước tự tin hòa nhập với cộng đồng.
Con trai của cô Oanh cũng là một trẻ tự kỷ. Ngày nhận ra con có những biểu hiện khác biệt so với bạn bè cùng trang lứa, cô từng trải qua những cảm xúc quen thuộc của nhiều bậc phụ huynh: bối rối, lo lắng và không ít lần chênh vênh trước hành trình phía trước.
Trong những năm tháng đồng hành cùng con, cô không chỉ đối mặt với áp lực chăm sóc và can thiệp mà còn thấu hiểu những khó khăn chung của nhiều gia đình có trẻ tự kỷ. Đó là những ánh nhìn thiếu cảm thông, những định kiến còn tồn tại trong xã hội và sự khan hiếm những không gian phù hợp để các em được vui chơi, vận động và kết nối với mọi người.
Chính từ trải nghiệm của một người mẹ, cô nhận ra rằng bên cạnh các chương trình can thiệp và trị liệu chuyên môn, trẻ tự kỷ còn cần nhiều hơn thế. Các em cần được hòa mình vào những hoạt động tập thể, cần cơ hội giao tiếp, cần những môi trường an toàn để được là chính mình và được đón nhận như bao đứa trẻ khác.
Từ những trăn trở ấy, ý tưởng về một lớp học miễn phí dành cho trẻ tự kỷ và trẻ tăng động dần hình thành trong cô Oanh. Cô mong muốn tạo ra một không gian nơi các em được vận động, vui chơi, kết nối với bạn bè và tự tin hòa nhập với cộng đồng.
Những ngày đầu, lớp học chỉ có vài em nhỏ tham gia. Không ít phụ huynh còn e ngại khi đưa con đến những nơi đông người hoặc tham gia các hoạt động tập thể. Thế nhưng, bằng sự kiên trì, tận tâm và tình yêu thương dành cho các em nhỏ, cô Oanh đã từng bước tạo dựng niềm tin với các gia đình.
Tiếng lành đồn xa, lớp học ngày càng được nhiều phụ huynh biết đến. Sau hơn hai năm duy trì đều đặn, số lượng học viên đã tăng lên đáng kể. Mỗi buổi sinh hoạt đều có đông đảo gia đình đưa con đến tham gia.
Với nhiều phụ huynh, đây không chỉ là nơi để con được rèn luyện thể chất mà còn là điểm tựa tinh thần, nơi họ gặp gỡ, sẻ chia và tìm thấy sự đồng cảm từ những người đang cùng bước trên hành trình nuôi dạy những đứa trẻ đặc biệt.
Hành trình của trẻ tự kỷ không chỉ là câu chuyện của riêng các em, mà còn là hành trình bền bỉ của những người làm cha, làm mẹ. Suốt nhiều năm qua, họ lặng lẽ đồng hành, kiên nhẫn nắm lấy đôi tay con, cùng con vượt qua những rào cản vô hình để từng bước tiến gần hơn đến sự hòa nhập và tự tin trong cuộc sống.
Chia sẻ với PV Tạp chí Trẻ em Việt Nam, chị Nguyễn Thị Thu Phương, phụ huynh em Nguyễn Ngọc Hòa, cho biết: "Con cởi mở hơn rất nhiều. Trước đây, bé thường né tránh người lạ, ít tương tác với mọi người. Nhưng bây giờ, bé đã chủ động chào hỏi, tham gia các hoạt động tập thể và tự tin hơn khi đến những nơi đông người. Đó là điều khiến gia đình tôi rất hạnh phúc".
Mỗi thay đổi dù nhỏ nhất của các em đều được phụ huynh đón nhận bằng niềm vui lặng lẽ nhưng đầy xúc động.
Từ những em từng ngại tiếp xúc, thu mình trước người lạ, nay đã dần mạnh dạn tham gia các hoạt động tập thể. Có em cải thiện rõ rệt khả năng vận động, biết kiểm soát hành vi tốt hơn và tự tin hơn khi xuất hiện trước đám đông. Những chuyển biến ấy không đến trong một sớm một chiều, nhưng từng bước nhỏ đã trở thành nguồn động lực lớn đối với người đứng lớp và các bậc cha mẹ trên hành trình đồng hành cùng con.
Điều đặc biệt ở lớp học này là không có sự phân biệt giữa trẻ em bình thường và trẻ em đặc biệt. Tất cả cùng tham gia vận động, vui chơi và học cách kết nối với nhau trong một không gian chung đầy cởi mở.
Đó cũng là điều cô Oanh luôn hướng tới: xây dựng một môi trường hòa nhập thực sự, nơi mọi đứa trẻ đều được tôn trọng, được trao cơ hội phát triển và được đối xử như nhau.
Giữa nhịp sống hối hả của thành phố, lớp học nhỏ tại Sân vận động Phú Thọ vẫn đều đặn sáng đèn mỗi tuần. Không bảng hiệu lớn, không học phí, cũng không những lời quảng bá hào nhoáng.
Chiều cuối tuần, khi tiếng nhạc dần khép lại, nhiều em nhỏ vẫn còn lưu luyến nán lại sân tập. Có em chạy đến ôm mẹ, có em chủ động vẫy tay chào những người bạn mới quen.
Những thay đổi tưởng chừng rất nhỏ ấy lại là niềm hạnh phúc lớn với các gia đình có con tự kỷ - nơi mỗi bước tiến của con đều được đánh đổi bằng sự kiên trì và hy vọng.
Trong không gian giản dị ấy, hành trình hòa nhập vẫn lặng lẽ tiếp diễn, được viết nên bằng tình yêu thương, sự đồng hành và niềm tin rằng mọi trẻ em đều xứng đáng được yêu thương, tôn trọng và có cơ hội thuộc về cộng đồng./.

Ngọc Minh









