14:19 25/08/2026

Con vào lớp 1: Cha mẹ chuẩn bị kiến thức hay chuẩn bị tâm thế cho con?

Với nhiều trẻ, ngày đầu tiên bước vào lớp 1 là một dấu mốc đáng nhớ. Đó là lần đầu các em rời khỏi môi trường mầm non quen thuộc để bước vào một không gian học tập có nhiều quy định và yêu cầu hơn.

Thế nhưng, trước khi tiếng trống khai giảng vang lên, một “cuộc chuẩn bị” khác đã bắt đầu trong nhiều gia đình. Trẻ được học trước chữ, luyện viết, làm quen toán, thậm chí được đặt ra những mục tiêu như phải đọc thông, viết thạo, phải theo kịp bạn bè ngay từ những ngày đầu.

Sự chuẩn bị là cần thiết, nhưng nếu người lớn đặt quá nhiều kỳ vọng lên một đứa trẻ mới 6 tuổi, việc vào lớp 1 có thể trở thành một nguồn áp lực thay vì một trải nghiệm mới mẻ và đáng mong chờ.

Vậy trẻ chuẩn bị vào lớp 1 đang đối diện với những áp lực nào? Đâu là nguyên nhân khiến áp lực ấy xuất hiện và cha mẹ cần làm gì để con bước vào lớp 1 với tâm thế tự tin, nhẹ nhàng hơn?

ẢNH CO HOA 1

Trước những băn khoăn của phụ huynh khi chuẩn bị cho con bước vào lớp 1, Tạp chí Trẻ em Việt Nam đã có cuộc trao đổi với diễn giả Hoa Tara – chuyên gia trong lĩnh vực Tâm lý học và Giáo dục, người có nhiều năm nghiên cứu, giảng dạy và tư vấn trong lĩnh vực tâm lý học, tâm lý giáo dục và tâm lý học đường. Với nhiều công trình nghiên cứu, sách chuyên khảo và hoạt động chuyên môn gắn với đời sống giáo dục

tile 1

Khi lớp 1 bắt đầu trước cả ngày khai giảng

Trước khi chính thức vào lớp 1, nhiều trẻ đã bắt đầu làm quen với chữ cái, tập đọc, tập viết và các phép tính cơ bản. Mong muốn con không bị “đuối” so với bạn bè khiến nhiều phụ huynh chủ động cho con học trước.

Nhưng bên cạnh sự chuẩn bị về kiến thức, trẻ cũng có thể phải đối diện với những kỳ vọng vô hình từ người lớn.

PV: Thưa bà, từ góc độ tâm lý, trẻ chuẩn bị bước vào lớp 1 thường có thể gặp những áp lực nào? Những áp lực này khác với áp lực học tập ở những lứa tuổi lớn hơn ra sao?

Diễn giả Hoa Tara: Tôi nghĩ điều đầu tiên chúng ta cần nhìn thấy là: một đứa trẻ 6 tuổi bước vào lớp 1 không chỉ bước vào một lớp học mới, mà đang bước qua một cánh cửa phát triển rất lớn của cuộc đời.

Trước đó, ở mầm non, trẻ quen với việc học thông qua chơi, được cô nhắc nhở, hỗ trợ rất nhiều. Nhưng vào lớp 1, trẻ bắt đầu phải ngồi học lâu hơn, tuân thủ thời gian biểu, tự quản lý đồ dùng, lắng nghe hướng dẫn, hoàn thành nhiệm vụ và thích nghi với một môi trường có nhiều quy tắc hơn.

Vì vậy, áp lực của trẻ lớp 1 thường không chỉ là áp lực “học có tốt không”, mà còn là áp lực thích nghi.

Con có thể lo:

  • Con có tìm được nhà vệ sinh không?
  • Con có nhớ chỗ ngồi không?
  • Con có biết xin phép cô không?
  • Con có kết bạn được không?
  • Nếu con làm sai thì cô có mắng không?
  • Nếu các bạn đọc được mà con chưa đọc được thì sao?
  • Nếu con viết chậm hơn các bạn thì sao?
IMG_7583

Đặc biệt, trẻ 6 tuổi chưa có khả năng tách bạch rõ ràng giữa “mình làm chưa tốt một việc” và “mình là một đứa trẻ không tốt”. Nếu cha mẹ thường xuyên nói: “Con phải giỏi”, “Con phải nhanh”, “Con không được thua bạn”, trẻ rất dễ biến một yêu cầu học tập thành một phán xét về giá trị bản thân.

Đó là điểm khác rất lớn so với trẻ lớn. Một học sinh cấp 2 có thể nghĩ: “Môn này mình chưa giỏi.” Nhưng một đứa trẻ lớp 1 có thể nghĩ: “Con dở.” Và khi một đứa trẻ bắt đầu bước vào trường học với niềm tin “mình phải giỏi thì bố mẹ mới vui”, thì việc học rất dễ trở thành một cuộc chiến.

PV: Hiện nay, nhiều phụ huynh cho trẻ học trước chữ, luyện viết, làm toán trước khi vào lớp 1. Việc này có thể tạo ra những tác động như thế nào đối với tâm lý và sự hứng thú học tập của trẻ?

Diễn giả Hoa Tara: Tôi không cho rằng học trước là xấu. Điều quan trọng không nằm ở việc “có học trước hay không”, mà nằm ở cách chúng ta cho trẻ học và mục đích của việc học trước là gì. Nếu cha mẹ cho con làm quen với chữ cái, con số, cầm bút, đọc sách, kể chuyện... một cách nhẹ nhàng, vui vẻ, phù hợp với khả năng của trẻ thì đó có thể là một sự chuẩn bị tốt. Nhưng nếu mục tiêu là: “Con phải đọc thông, viết thạo trước khi vào lớp 1 để không thua bạn.” thì câu chuyện đã khác. Bởi vì lúc đó, thứ trẻ đang học không chỉ là chữ và số. Trẻ đang học một thông điệp tâm lý: “Mình phải giỏi thì mình mới được công nhận.” Và còn một vấn đề nữa. Nếu trẻ đã học trước quá nhiều, khi vào lớp 1 có thể có một nghịch lý: con không còn cảm thấy khám phá nữa, mà cảm thấy “cái này con biết rồi”.

2

Trong khi bản chất của giáo dục không phải là làm cho trẻ biết trước tất cả, mà là giữ được sự tò mò và niềm vui muốn biết thêm. Tôi thường nói với cha mẹ: Đừng biến tuổi thơ của con thành một cuộc chạy đua để đến trước vạch xuất phát. Con có thể biết trước một chút, nhưng đừng đánh đổi bằng sự sợ hãi, chán học hay mất niềm vui khám phá.

PV: Những biểu hiện nào ở trẻ cho thấy việc chuẩn bị vào lớp 1 đang vượt quá khả năng thích nghi của trẻ và bắt đầu trở thành áp lực?

Diễn giả Hoa Tara: Cha mẹ hãy quan sát sự thay đổi của con, chứ đừng chỉ nhìn vào kết quả học tập. Ví dụ, trước đây con rất vui vẻ nhưng gần đây cứ nhắc đến chuyện học là con khóc. Trước đây con thích vẽ, thích chơi, thích kể chuyện nhưng bây giờ con liên tục nói: “Con không làm được.” “Con sợ.” “Con không muốn đi học”. 

Hoặc trẻ có những biểu hiện về cơ thể như khó ngủ, đau bụng, đau đầu trước giờ học, ăn uống thay đổi, dễ cáu gắt, bám bố mẹ nhiều hơn. Một biểu hiện rất đáng chú ý nữa là: Trẻ sợ sai. Con viết một chữ không đẹp là xóa liên tục. Làm một bài toán sai thì khóc. Không dám giơ tay vì sợ trả lời sai. Khi đó, tôi nghĩ cha mẹ không nên hỏi ngay: “Sao bài dễ thế mà con cũng không làm được?” Mà nên hỏi: “Có phải con đang thấy việc học này khó hoặc đáng sợ đối với con không?” Bởi đôi khi vấn đề không nằm ở năng lực của đứa trẻ. Vấn đề nằm ở mức độ an toàn mà đứa trẻ cảm nhận được khi mình chưa làm tốt.

Mỗi đứa trẻ có một tốc độ phát triển khác nhau. Tuy nhiên, trong tâm lý muốn con không thua kém bạn bè, người lớn đôi khi vô tình đặt lên trẻ những yêu cầu vượt quá khả năng ở độ tuổi này. Vậy điều gì đang khiến một dấu mốc vốn được xem là tự nhiên trong hành trình trưởng thành lại trở thành nỗi lo đối với một số trẻ?

tile 2

Áp lực đến từ đâu?

Không phải lúc nào áp lực của trẻ cũng xuất phát trực tiếp từ việc học. Đôi khi, áp lực đến từ những lời nhắc nhở rất quen thuộc của người lớn: “Con phải ngoan”, “phải biết đọc”, “phải viết đẹp”, “không được thua bạn”.

Khi trẻ còn quá nhỏ để phân biệt giữa kỳ vọng và giá trị bản thân, những yêu cầu ấy có thể khiến trẻ nghĩ rằng mình chỉ được công nhận khi làm tốt.

PV: Theo bà, vì sao cha mẹ thường có xu hướng muốn con học trước, biết trước và đạt được nhiều thứ ngay khi chuẩn bị vào lớp 1? Phía sau tâm lý này là những lo lắng nào của người lớn?

Diễn giả Hoa Tara: Tôi rất hiểu tâm lý này của cha mẹ. Phần lớn cha mẹ không bắt con học trước vì muốn làm khổ con. Họ sợ con khổ. Sợ con vào lớp không theo kịp bạn. Sợ con bị cô giáo đánh giá. Sợ con tự ti. Sợ con thua bạn bè.Và sâu xa hơn nữa, cha mẹ sợ rằng nếu mình không chuẩn bị đủ cho con thì mình đã không làm tốt vai trò của một người cha, người mẹ. Cho nên đôi khi tình yêu biến thành sự thúc ép.

Cha mẹ nghĩ: “Mình ép con học hôm nay là để sau này con đỡ vất vả.” Nhưng có một điều rất quan trọng: Cha mẹ đang chuẩn bị cho tương lai của con, hay đang giải tỏa nỗi lo của chính mình? Đây là câu hỏi tôi rất muốn cha mẹ tự hỏi. Bởi nếu động lực là “con cần”, chúng ta sẽ chuẩn bị một cách vừa phải. Nhưng nếu động lực là “con không được thua người khác”, chúng ta rất dễ chuẩn bị quá mức. Và cuối cùng, đứa trẻ phải mang trên vai nỗi lo của người lớn.

PV: Những sự so sánh như “bạn đã biết đọc rồi”, “bạn viết đẹp hơn con” hoặc kỳ vọng con phải nhanh chóng theo kịp các bạn có thể tác động như thế nào đến lòng tự tin của trẻ?

Diễn giả Hoa Tara: Với một người lớn, câu nói: “Bạn ấy làm tốt hơn con.” có thể chỉ là một thông tin. Nhưng với một đứa trẻ 6 tuổi, câu nói đó đôi khi được nghe thành: “Con không bằng người ta". Và nếu câu nói này lặp đi lặp lại, trẻ sẽ bắt đầu xây dựng hình ảnh về bản thân dựa trên sự so sánh. Hôm nay con so mình với bạn A. Ngày mai con so mình với bạn B. Sau này lớn lên, con có thể tiếp tục sống bằng câu hỏi: “Mình có bằng người khác không?”.

Thay vì: “Hôm nay mình có tốt hơn chính mình của ngày hôm qua không?” Tôi nghĩ cha mẹ nên thay đổi ngôn ngữ. Thay vì: “Bạn đã đọc được rồi, sao con chưa đọc được?” hãy nói:“Hôm trước con chưa đọc được từ này, hôm nay con đã đọc được rồi. Con tiến bộ đấy.” Đừng lấy người khác làm thước đo giá trị của con. Hãy giúp con nhìn thấy sự tiến bộ của chính mình. Bởi lòng tự tin bền vững không đến từ việc một đứa trẻ luôn đứng trên người khác. Nó đến từ cảm giác: “Mình có thể học. Mình có thể tiến bộ. Và khi chưa làm được, mình vẫn có giá trị.”

HOA TARA

PV: Có phải cứ chuẩn bị càng nhiều kiến thức trước lớp 1 thì trẻ càng dễ thích nghi? Đâu là ranh giới giữa chuẩn bị cần thiết và tạo áp lực cho trẻ?

Diễn giả Hoa Tara: Không. Biết nhiều hơn không đồng nghĩa với thích nghi tốt hơn. Một đứa trẻ vào lớp 1 đọc được rất nhiều nhưng không biết tự mặc quần áo, không biết tự cất đồ, không biết chờ đến lượt, không dám hỏi cô khi cần giúp đỡ, không biết kết bạn và rất sợ mắc lỗi thì vẫn có thể gặp khó khăn. Tôi cho rằng trước lớp 1, cha mẹ nên chuẩn bị cho con năng lực làm một người học, chứ không chỉ chuẩn bị kiến thức của một người học.

Ví dụ: Con biết ngồi tập trung trong một khoảng thời gian phù hợp. Con biết lắng nghe. Con biết giơ tay và chờ đến lượt. Con biết nói khi mình chưa hiểu. Con biết tự chăm sóc những nhu cầu cơ bản. Con biết giữ gìn đồ dùng. Con biết hoàn thành một việc nhỏ. Và quan trọng nhất: Con biết rằng mình có thể mắc lỗi mà không bị mất tình yêu thương của cha mẹ. Đó mới là nền tảng rất quan trọng. Ranh giới rất đơn giản: Nếu việc chuẩn bị khiến trẻ thêm tự tin, tò mò và chủ động thì đó là chuẩn bị. Nếu việc chuẩn bị khiến trẻ sợ hãi, căng thẳng, luôn cảm thấy mình chưa đủ tốt thì nó đã trở thành áp lực.

Một đứa trẻ bước vào lớp 1 không chỉ cần biết đọc, biết viết hay biết làm toán. Quan trọng hơn, trẻ cần cảm thấy trường học là một nơi an toàn, nơi mình có thể mắc lỗi, được hướng dẫn và từng bước làm quen với những điều mới. Vì vậy, thay vì chỉ hỏi con đã biết được bao nhiêu, có lẽ người lớn cần quan tâm nhiều hơn đến việc con đang cảm thấy thế nào.

TILE 3

Chuẩn bị tâm thế thay vì tạo thêm áp lực

Sự đồng hành của cha mẹ trong giai đoạn này có ý nghĩa rất lớn. Thay vì biến những tháng trước lớp 1 thành một “khóa luyện thi”, gia đình có thể giúp trẻ hình thành những kỹ năng nền tảng như tự phục vụ, giao tiếp, lắng nghe, làm quen với nề nếp và đặc biệt là khả năng thích nghi.

Điều trẻ cần mang theo vào lớp 1 không chỉ là một chiếc cặp đầy đủ sách vở, mà còn là cảm giác “mình có thể làm được và nếu gặp khó khăn, mình sẽ có người đồng hành.”

PV: Theo bà, cha mẹ nên chuẩn bị cho trẻ những gì trước khi vào lớp 1 để giúp con tự tin và thích nghi tốt, thay vì tập trung quá nhiều vào việc học trước chương trình?

Diễn giả Hoa Tara: Nếu chỉ được chọn một điều, tôi sẽ chọn: Chuẩn bị khả năng tự lập và thích nghi trước khi chuẩn bị thật nhiều kiến thức. Cha mẹ có thể tập cho con những việc rất đời thường: Tự chuẩn bị cặp sách. Tự mặc quần áo. Tự đi giày. Tự sử dụng nhà vệ sinh. Biết giữ đồ dùng cá nhân. Biết chào hỏi. Biết nói “con chưa hiểu”. Biết nhờ người lớn giúp đỡ khi cần. Biết chờ đến lượt. Biết ngồi nghe người khác nói. Biết hoàn thành một nhiệm vụ nhỏ dù nó không hoàn toàn dễ chịu. Và tôi đặc biệt muốn cha mẹ tập cho con một kỹ năng: Kỹ năng đối diện với việc mình chưa làm được.

Cha mẹ có thể nói: “Không sao, lần đầu chưa làm được. Mình thử lại.” Thay vì: “Có thế mà cũng không làm được.” Bởi trẻ bước vào lớp 1 chắc chắn sẽ có những lúc không biết, không hiểu, làm sai, bị điểm thấp, bị bạn từ chối chơi, bị cô nhắc nhở... Nếu con đã có niềm tin: “Mình gặp khó khăn nhưng mình có thể học cách giải quyết.” thì con sẽ vững vàng hơn rất nhiều. Tôi nghĩ đó mới là hành trang quan trọng nhất mà cha mẹ có thể trao cho con.

PV:  Nếu trẻ có biểu hiện lo lắng, sợ đi học, khóc hoặc nói “con không muốn vào lớp 1”, cha mẹ nên phản ứng như thế nào để không vô tình làm nỗi sợ của trẻ lớn hơn?

Diễn giả Hoa Tara: Đầu tiên, đừng vội dập tắt cảm xúc của con. Đừng nói: “Có gì đâu mà sợ.” “Lớn rồi phải mạnh mẽ lên.” “Các bạn có ai khóc đâu.” Bởi với người lớn, chuyện đó có thể rất nhỏ. Nhưng với đứa trẻ, nó đang là một điều rất lớn. Cha mẹ hãy ngồi xuống ngang tầm với con và nói: “Mẹ thấy con đang lo. Con có thể kể cho mẹ nghe con sợ điều gì nhất không?”.

Sau đó, hãy tìm ra nỗi sợ cụ thể. Con sợ cô? Sợ bạn? Sợ không biết đọc? Sợ không biết nhà vệ sinh ở đâu? Sợ phải xa mẹ? Hay đơn giản là con sợ một điều mà con chưa biết gọi tên? Khi đã biết nỗi sợ, chúng ta mới giải quyết được. Ví dụ, nếu con sợ xa mẹ, cha mẹ có thể giúp con hình dung lịch trình:

4

“Buổi sáng mẹ đưa con đến trường. Con học với cô. Đến chiều mẹ sẽ đón con. Trong khoảng thời gian đó, nếu con nhớ mẹ, con có thể nghĩ rằng mẹ cũng đang nhớ con và mẹ sẽ quay lại đón con.”

Một điều nữa rất quan trọng: Đừng hứa những điều mình không chắc chắn chỉ để con hết khóc. Thay vào đó, hãy cho con một cảm giác an toàn: “Con không cần phải hết sợ ngay hôm nay. Mẹ sẽ cùng con làm quen từng chút một". Đó là cách chúng ta dạy trẻ rằng: Sợ hãi không có nghĩa là mình yếu. Sợ hãi chỉ có nghĩa là mình đang bước vào một điều mới. Tôi nghĩ ba bên cần thống nhất một mục tiêu: Không phải làm cho đứa trẻ “giỏi ngay”, mà giúp đứa trẻ “ổn định và thích nghi được”.

Gia đình cần cung cấp cho giáo viên những thông tin quan trọng về trẻ: tính cách, thói quen, những điều trẻ sợ, những điểm mạnh và những khó khăn mà trẻ đang gặp.

Nhà trường cũng cần giúp phụ huynh hiểu rằng mỗi đứa trẻ có một tốc độ thích nghi khác nhau. Có trẻ chỉ mất vài ngày. Có trẻ cần vài tuần. Có trẻ cần lâu hơn. Và trong giai đoạn đầu, chúng ta nên nhìn cả ba khía cạnh: Học tập – cảm xúc – quan hệ xã hội. 

Không nên chỉ hỏi: “Hôm nay con được mấy điểm?” Mà hãy hỏi: “Hôm nay con có vui không?” “Con có điều gì khó khăn không?” “Con có chơi với bạn nào không?” “Có điều gì con chưa hiểu không?” Và nếu có vấn đề, cha mẹ và giáo viên cần trao đổi để tìm cách hỗ trợ trẻ, thay vì đổ lỗi: “Ở nhà cháu thế này.” “Ở lớp cháu thế kia.” Bởi cuối cùng, mục tiêu của cả cha mẹ và nhà trường đều là một: Giúp đứa trẻ cảm thấy trường học là một nơi an toàn để học hỏi và trưởng thành.

PV: Gia đình và nhà trường cần phối hợp như thế nào trong những tháng đầu trẻ vào lớp 1 để giúp các em thích nghi về cả học tập, cảm xúc và các mối quan hệ?

Diễn giả Hoa Tara: Tôi nghĩ ba bên cần thống nhất một mục tiêu: Không phải làm cho đứa trẻ “giỏi ngay”, mà giúp đứa trẻ “ổn định và thích nghi được”.

  • Gia đình cần cung cấp cho giáo viên những thông tin quan trọng về trẻ: tính cách, thói quen, những điều trẻ sợ, những điểm mạnh và những khó khăn mà trẻ đang gặp.
  • Nhà trường cũng cần giúp phụ huynh hiểu rằng mỗi đứa trẻ có một tốc độ thích nghi khác nhau. Có trẻ chỉ mất vài ngày. Có trẻ cần vài tuần. Có trẻ cần lâu hơn. Và trong giai đoạn đầu, chúng ta nên nhìn cả ba khía cạnh: Học tập – cảm xúc – quan hệ xã hội. Không nên chỉ hỏi: “Hôm nay con được mấy điểm?” Mà hãy hỏi: “Hôm nay con có vui không?” “Con có điều gì khó khăn không?” “Con có chơi với bạn nào không?” “Có điều gì con chưa hiểu không?” Và nếu có vấn đề, cha mẹ và giáo viên cần trao đổi để tìm cách hỗ trợ trẻ, thay vì đổ lỗi: “Ở nhà cháu thế này.” “Ở lớp cháu thế kia.”
  •  Bởi cuối cùng, mục tiêu của cả cha mẹ và nhà trường đều là một: Giúp đứa trẻ cảm thấy trường học là một nơi an toàn để học hỏi và trưởng thành.

Thông qua những chia sẻ của chuyên gia Hoa Tara chắc hẳn quý phụ huynh đã có thêm những thông tin cần thiết trên hành trình đồng hành với con em mình.

Vào lớp 1 là bước chân đầu tiên của trẻ trên một hành trình học tập dài phía trước. Những con chữ, phép tính hay kỹ năng học tập chắc chắn quan trọng, nhưng đó không phải là tất cả những gì một đứa trẻ 6 tuổi cần mang theo.

Có lẽ, điều quý giá nhất cha mẹ có thể chuẩn bị cho con là một tâm thế bình tĩnh, sự tự tin và niềm vui khi được khám phá những điều mới.

Bởi lớp 1 không phải là cuộc đua để xem đứa trẻ nào biết nhiều hơn. Đó là nơi một đứa trẻ bắt đầu học cách trở thành một người học — biết đặt câu hỏi, biết mắc lỗi, biết cố gắng và biết rằng phía sau mình luôn có những người lớn sẵn sàng đồng hành.

kết 1

THÔNG ĐIỆP KẾT CỦA HOA TARA

Nếu được gửi một lời tới các bậc cha mẹ có con chuẩn bị vào lớp 1, tôi muốn nói:

Xin đừng quá vội vàng. Con chúng ta còn rất nhiều năm để học chữ. Còn rất nhiều năm để học toán. Còn rất nhiều năm để thi cử, cạnh tranh và bước vào những cuộc đua của cuộc đời. Nhưng tuổi lên 6 chỉ có một lần. Đừng biến những tháng cuối cùng của tuổi mầm non thành một cuộc chạy đua xem đứa trẻ nào biết nhiều hơn.

Điều cha mẹ cần chuẩn bị không phải chỉ là: “Con biết được bao nhiêu?” Mà hãy hỏi: “Con có sẵn sàng bước vào một thế giới mới không?” Con có biết tự chăm sóc mình không? Có biết hỏi khi chưa hiểu không? Có dám nói khi mình gặp khó khăn không? Có chấp nhận được việc mình làm sai không? Có tin rằng mình có thể học được không? Và quan trọng nhất: Khi con chưa làm tốt, con có biết rằng bố mẹ vẫn yêu con không? Bởi tôi tin rằng một đứa trẻ bước vào lớp 1 với một tâm thế:

“Con không cần phải giỏi ngay. Con chỉ cần cố gắng, học hỏi từng ngày. Nếu con gặp khó khăn, con có thể nhờ người lớn giúp đỡ".

Kiến thức có thể học dần. Kỹ năng có thể rèn dần. Nhưng nếu chúng ta làm mất đi niềm vui học hỏi và sự tự tin của một đứa trẻ, thì đôi khi cái giá phải trả sẽ lớn hơn rất nhiều. Vì vậy, trước khi chuẩn bị cho con một chiếc cặp thật đầy... hãy chuẩn bị cho con một trái tim thật vững.

Trước khi dạy con phải biết thật nhiều... hãy dạy con rằng: “Không biết cũng không sao. Chúng ta có thể học.” Và trước khi hỏi: “Con có giỏi không?” hãy để con biết một điều quan trọng hơn: “Dù hôm nay con chưa giỏi, con vẫn luôn là một đứa trẻ đáng yêu và có giá trị. Bố mẹ sẽ đồng hành cùng con.”

Đó, theo tôi, mới là hành trang đẹp nhất để một đứa trẻ bước vào lớp 1.