Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Mùa hoa nở từ những trang văn
Người ta thường nói, một ngôi trường hạnh phúc được dựng xây từ những con người biết yêu thương. Với tôi, điều ấy không chỉ là một câu nói đơn thuần mà là một trải nghiệm chân thực trong suốt ba năm học dưới mái trường THCS Mường Báng.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Điêu Thị Yến Nhi - Lớp 9A1, Trường THCS Mường Báng, tỉnh Điện Biên tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Người ta thường nói, một ngôi trường hạnh phúc được dựng xây từ những con người biết yêu thương. Với tôi, điều ấy không chỉ là một câu nói đơn thuần mà là một trải nghiệm chân thực trong suốt ba năm học dưới mái trường THCS Mường Báng. Nơi đó, có cô Lò Thị Thảo - một cô giáo dạy Ngữ văn - người không chỉ dạy tôi viết nên những trang văn, mà còn âm thầm viết nên những năm tháng đẹp nhất của tuổi học trò.
Chiều cuối hạ, khi lật lại những bài kiểm tra với nét mực đỏ nắn nót cùng những lời nhận xét chân thành, tim tôi lại khẽ rung lên. Trong từng dòng chữ ấy không chỉ có kiến thức mà còn có sự tận tâm, yêu thương và niềm tin cô gửi gắm. Chính cô là người đã gieo vào tâm hồn tôi hạt mầm yêu văn chương - hạt mầm ấy lặng lẽ bén rễ, lớn lên qua từng mùa phấn trắng.
Ký ức khiến tôi nâng niu nhất dưới mái trường THCS Mường Báng có lẽ là những tháng ngày ôn luyện cùng cô Thảo. Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Điện Biên, nơi những con đường đến trường quanh co bên sườn núi, mùa đông bảng lảng sương mây, mùa mưa lấm đầy bùn đất. Đã có lúc tôi nghĩ rằng ước mơ của một cô học trò nhỏ chỉ quanh quẩn nơi bản làng quen thuộc. Nhưng chính cô đã dạy tôi rằng: "Điểm xuất phát chưa bao giờ quyết định đích đến, chỉ cần không ngừng cố gắng, mỗi đứa trẻ đều có thể tìm thấy ánh sáng của riêng mình". Chỉ một lời nói ấy thôi cũng đủ để tôi nỗ lực mỗi ngày, kiên trì bước tới ước mơ của mình.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, những ký ức về kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh vẫn in đậm trong tôi như một dấu mốc không thể nào quên. Tôi may mắn được tham gia đội tuyển, được cô tận tình dìu dắt trong từng buổi ôn luyện sau giờ học chính khóa. Cô vẫn ở lại lớp, kiên nhẫn hướng dẫn chúng tôi viết một bài văn, cách phân tích từng câu thơ, từng hình ảnh và xây dựng dàn ý cho mỗi dạng đề. Cô đọc từng bài viết, sửa từng lỗi nhỏ, không bỏ sót một ai, chỉ mong chúng tôi tiến bộ từng ngày.
Rồi ngày công bố kết quả cũng đến. Khi biết mình đạt giải Khuyến khích, tôi đã có chút chạnh lòng vì chưa đạt được kỳ vọng ban đầu. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt và nụ cười hiền của cô, tôi chợt hiểu rằng đó không phải là một kết quả nhỏ bé. Với cô và chúng tôi, đó là thành quả của cả một hành trình nỗ lực không ngừng nghỉ. Cô nhẹ nhàng nói rằng: "Quan trọng không phải là giải thưởng cao hay thấp, mà là em đã dám cố gắng và trưởng thành hơn sau mỗi lần thử sức". Chính khoảnh khắc ấy, giải Khuyến khích không còn là điều khiến tôi tiếc nuối, mà trở thành niềm an ủi lớn lao, một dấu ấn ấm áp của tình cô trò - nơi mọi nỗ lực đều được trân trọng và nâng niu.
Ba năm bên cô không phải quãng thời gian quá dài trong đời người, nhưng đủ để một cô học trò nhỏ ngày nào lớn lên từng chút một. Đủ để tôi hiểu rằng sự trưởng thành của một người không bắt đầu từ những thành tích rực rỡ, mà bắt đầu từ những ngày còn bỡ ngỡ, được thầy cô yêu thương, kiên nhẫn dìu dắt và trao gửi niềm tin.
Rồi tôi chợt nhận ra rằng trong ký ức của mình, ngôi trường ấy chưa bao giờ chỉ là nơi học những con chữ. Đó còn là một mái ấm hạnh phúc, nơi mỗi thầy cô đều giống như một ngọn lửa nhỏ âm thầm sưởi ấm tuổi thơ của biết bao học trò vùng cao.
Tôi yêu mái trường THCS Mường Báng bởi ở đó hạnh phúc không được định nghĩa bằng những lời hoa mỹ, mà hiện hữu trong từng sự quan tâm, yêu thương mà thầy cô dành cho học trò. Nơi đây luôn rộn ràng tiếng cười qua những hoạt động ngoại khóa như: Chinh phục tri thức, đóng vai nhân vật văn học hay các giải thể thao, văn nghệ của trường... Những hoạt động ấy giúp học sinh được khám phá, trải nghiệm và cảm nhận rằng mỗi ngày đến trường là một ngày vui.
Có lẽ mai này tôi sẽ đi rất xa, sẽ bước đến những miền đất mới của cuộc đời. Tôi xin cảm ơn cô Thảo cùng tất cả thầy cô của trường THCS Mường Báng đã cho chúng em được lớn lên trong một môi trường tràn đầy hạnh phúc, được học tập trong vòng tay yêu thương và được chắp cánh cho những ước mơ tưởng chừng như nhỏ bé. Dẫu thời gian có trôi, tình yêu ấy vẫn sẽ ở lại trong tim tôi như một ngọn lửa ấm áp, soi sáng con đường tôi bước đến mai sau.











