Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Người thầy đã gieo mầm hạnh phúc cho tôi
Đang được học tập dưới mái trường THCS Giao Long, nhìn lại hành trình đã qua, tôi chợt nhận ra hạnh phúc đối với mình thật giản dị. Nó luôn hiện hữu trong từng nhịp trống Đội, từng tiếng còi morse và đặc biệt là ở hình bóng của thầy Tổng phụ trách Đội kính yêu, người đã đồng hành và dìu dắt tôi từ những ngày đầu năm cấp 2 đến nay.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Nguyễn Hoàng Bách - Lớp 8/2, Trường THCS Giao Long, xã Giao Long, tỉnh Vĩnh Long tri ân thầy Huỳnh Ngọc Chí - Giáo viên Tổng phụ trách Đội, tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Nếu có ai đó hỏi tôi: “Trường học hạnh phúc trong em là gì?”, tôi không cần mất quá nhiều thời gian để suy nghĩ. Đang được học tập dưới mái trường THCS Giao Long, nhìn lại hành trình đã qua, tôi chợt nhận ra hạnh phúc đối với mình thật giản dị. Nó luôn hiện hữu trong từng nhịp trống Đội, từng tiếng còi morse và đặc biệt là ở hình bóng của thầy Huỳnh Ngọc Chí - Giáo viên Tổng phụ trách Đội kính yêu, người đã đồng hành và dìu dắt tôi từ những ngày đầu năm cấp 2 đến nay.
Kỷ niệm đầu tiên của tôi với thầy bắt đầu từ hồi lớp 6. Ký ức ấy là một buổi tập trống Đội đông đúc cùng rất nhiều bạn học sinh trên sân trường. Buổi tập hôm đó khép lại, nhưng nó lại mở ra một hành trình gắn bó của hai thầy trò trong suốt những năm cấp 2. Khoảng thời gian sau đó, thầy bắt đầu uốn nắn tôi từng chút một: từ cách thắt chiếc khăn quàng đỏ sao cho đẹp, các động tác nghi thức dứt khoát, cho đến tác phong bản lĩnh của một người Chỉ huy Đội.
Sang đến năm lớp 7, một kỷ niệm làm tôi nhớ mãi là buổi ghi hình để dự thi cuộc thi “Thiếu nhi Bến Tre kể chuyện Bác Hồ”. Buổi quay kéo dài từ sáng đến tận giữa trưa. Trời hôm ấy vô cùng nóng nực khiến tôi khá mệt và lúng túng đọc sai... khá nhiều lần. Thiết nghĩ thầy sẽ gắt gỏng hay thở dài thất vọng, nhưng không, thầy Chí vẫn kiên nhẫn đứng phía sau ống kính, nở nụ cười và nhẹ nhàng kêu tôi làm lại. Chính nụ cười ấy của thầy đã xua tan hết sự căng thẳng, giúp tôi lấy lại tự tin và hoàn thành tốt phần thi.
Hành trình ấy tiếp nối vào mùa hè 2025, khi tôi tham gia bồi dưỡng thi Chỉ huy Đội giỏi tỉnh Bến Tre. Suốt những ngày hè miệt mài, thầy đã tận tình truyền dạy từng kỹ năng, kiến thức cho tôi. Giây phút tôi được xướng tên lên với danh hiệu Giải Nhì toàn tỉnh, hai thầy trò vỡ òa trong niềm vui sướng. Bữa ăn mừng giản dị sau thi rộn rã tiếng cười, ấm áp như một gia đình. Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách thầy trò như được xóa bỏ. Chính sự tận tụy và tình thương ấm áp của thầy đã truyền cho tôi nguồn năng lượng tích cực, giúp tôi luôn có thêm động lực và niềm vui mỗi ngày đến trường.
Những nỗ lực không ngừng nghỉ đó đã tiếp tục đơm hoa kết trái vào cột mốc vừa qua vào tháng 5 năm 2026. Tôi đã vinh dự cùng thầy dự Chương trình Kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Đội TNTP Hồ Chí Minh. Khoảnh khắc tên tôi - Nguyễn Hoàng Bách, học sinh lớp 8/2 Trường THCS Giao Long cùng với thầy Chí được xướng lên nhận bằng khen có thành tích tiêu biểu trong công tác Đội và phong trào thiếu nhi năm 2026.
Tấm bằng khen ấy không chỉ ghi nhận những năm tháng nỗ lực cố gắng của cá nhân tôi, mà quan trọng hơn, đó chính là minh chứng cho thành tích lặng thầm những năm công tác Đội đầy tâm huyết của thầy Chí.
Bao tình cảm trân quý dành cho người thầy, người cha thứ hai ấy, tôi xin đúc kết qua bốn câu thơ:
“Ánh mắt thầy trao rạng sáng trường,
Dìu em vững bước trọn con đường.
Búp măng đón nắng, ơn sâu nặng,
Trống Đội vang lừng, đượm nghĩa thương.”
Nhờ có thầy, tôi không chỉ gặt hái được những giải thưởng, mà quan trọng hơn là học cách sống có trách nhiệm, biết yêu thương và trưởng thành hơn mỗi ngày. Đối với tôi, thầy Chí và mái trường THCS Giao Long chính là định nghĩa trọn vẹn nhất cho “Trường học hạnh phúc".











