06:29 10/08/2026

Tháng năm ấy tôi sẽ không bao giờ quên

Bài viết "Tháng Năm Ấy Tôi Sẽ Không Bao Giờ Quên" là những dòng tâm sự rút ra từ chính câu chuyện thật của mình dưới mái Trường TH&THCS Tuân Tức. Nơi đây không chỉ dạy cho mình tri thức, mà còn là "ngôi nhà thứ hai"– nơi thầy cô luôn kiên nhẫn chở che, bảo vệvà tiếp thêm cho mình niềm tin để vững bước trưởng thành.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Lâm Thị Thanh Trúc - Lớp 8/3, Trường TH&THCS Tuân Tức, xã Lâm Tân, TP Cần Thơ tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".  

1785985374666_27959769727
Bài dự thi "Tháng năm ấy tôi sẽ không bao giờ quên" được đăng tải trên Diễn đàn trẻ em Việt Nam.

Ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường cấp hai, lòng tôi vừa bỡ ngỡ vừa hồi hộp. Mới vào đầu năm lớp sáu, mọi thứ xung quanh tôi đều xa lạ: những người bạn mới, những thầy cô mới, cả không gian nơi đây cũng hoàn toàn chưa quen thuộc. Lúc đó tôi cảm thấy hơi cô đơn vì tính nhút nhát của bản thân. Nhưng rồi ba năm trôi qua, từ lớp sáu đến lớp tám, tôi dần dần quen với thầy cô và bạn bè ở ngôi trường này. Rồi có những kỷ niệm tôi sẽ không bao giờ quên, những tiếng cười đùa vui vẻ; những kỷ niệm ấy tuy nhỏ nhặt nhưng lại vô cùng đáng quý, là những gì đẹp nhất của tuổi học trò tôi năm đó. Để rồi giờ đây, tôi đã bước vào năm học cuối cùng.

Tôi vẫn nhớ như in một ngày tháng Tư năm trước, ngày tôi nhận điểm kiểm tra môn Toán không như mong đợi. Nhìn vào tờ kiểm tra, tôi chỉ biết ngồi thu mình trong góc lớp, lòng buồn chẳng biết chia sẻ cùng ai, tự trách bản thân không chịu cố gắng. Là một người rất dễ khóc, khi ngồi trong lớp kìm nén nước mắt, cảm giác lúc đó tuyệt vọng vô cùng, chỉ mong nhanh chóng đi về nhà ngay lập tức. Lúc đó, có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi, rồi cô ngồi xuống bên cạnh hỏi thăm. Lúc ấy, tôi ấm ức tới nỗi vừa kể vừa khóc. Cô nhẹ nhàng an ủi tôi như một người mẹ đang dỗ dành con gái của chính mình:

– “Lần sau con cẩn thận hơn là được rồi, đừng buồn quá nhé!”

Lúc đó, tôi cảm thấy lòng mình ấm áp lên hẳn, nước mắt ngừng rơi và tôi tự hứa với bản thân rằng lần sau sẽ cố gắng nhiều hơn nữa.

Rồi có một buổi chiều đẹp trời, cả lớp chúng tôi cùng nhau ra vườn sau trường trồng hoa. Mỗi lớp được chăm sóc một loài hoa riêng, ai cũng hăng hái tham gia với hy vọng sẽ lưu giữ thêm nhiều kỷ niệm đẹp hơn nữa. Những năm tháng cấp hai này chính là khoảng thời gian tôi sẽ không bao giờ quên, một độ tuổi trưởng thành đầy ý nghĩa mà mỗi học sinh đều trải qua.

Đối với tôi, mỗi ngày đến trường đều là một ngày đong đầy giá trị. Ngôi trường này đã trở thành nơi gắn bó, nơi tôi coi là ngôi nhà thứ hai. Thầy cô không chỉ dạy chữ mà còn luôn chở che, chỉ bảo tôi từng bước; bạn bè cùng nhau sẻ chia vui buồn trong học tập lẫn đời sống. Tôi không dám nói lúc nào cuộc sống học đường cũng chỉ toàn niềm vui, nhưng tôi biết chắc chắn một điều rằng: đây chính là nơi đã cho tôi những yêu thương chân thành nhất, những tháng ngày tươi đẹp mà tôi sẽ mãi không bao giờ quên.