06:29 09/09/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Mái trường hạnh phúc - Nơi ước mơ bắt đầu

Trường học là ngôi nhà thứ hai, nơi mỗi ngày em được sống trong tình yêu thương. Nơi có tiếng trống trường thân quen, có sân trường rộn rã tiếng cười, có những hàng cây đứng lặng lẽ chứng kiến bao thế hệ học trò lớn lên. Và trên hết, nơi ấy có những kỉ niệm mà sau này dù đi đến đâu, em cũng sẽ luôn nhớ về.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Hồ Giang Khả Ý - Lớp 5A1 - Trường Tiểu học Thủ Khoa Huân, phường Mỹ Tho, Tỉnh Đồng Tháp tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".

Trường học Hạnh phúc 2026
tác phẩm dự thi của học sinh Hồ Giang Khả Ý - Lớp 5A1 - Trường Tiểu học Thủ Khoa Huân, phường Mỹ Tho, Tỉnh Đồng Tháp.

Mái trường hạnh phúc

Trường học là ngôi nhà thứ hai, nơi mỗi ngày em được sống trong tình yêu thương. Nơi có tiếng trống trường thân quen, có sân trường rộn rã tiếng cười, có những hàng cây đứng lặng lẽ chứng kiến bao thế hệ học trò lớn lên. Và trên hết, nơi ấy có những kỉ niệm mà sau này dù đi đến đâu, em cũng sẽ luôn nhớ về. Trong những kỉ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất một câu chuyện xảy ra vào năm học trước.

Hôm đó là một buổi sáng bình thường, cô giáo bước vào lớp và thông báo rằng lớp em sẽ tham gia một cuộc thi vẽ tranh. Có bạn thích vẽ phong cảnh, có bạn muốn vẽ gia đình, có bạn lại muốn vẽ ngôi trường thân yêu. Em rất thích vẽ nhưng em luôn nghĩ rằng mình không có năng khiếu. Những bức tranh em vẽ đôi khi chưa đẹp, đường nét còn vụng về và màu sắc chưa thật hài hoà. Cô giáo nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của em liền hỏi: “Con không muốn tham gia cuộc thi sao?”.

Em ngập ngừng nói: “Thưa cô, con sợ tranh của con không đẹp ạ.” Cô ngồi xuống bên cạnh em, nhẹ nhàng nói: “Con biết không, cô không cần con phải vẽ đẹp nhất. Cô chỉ mong con vẽ bằng tất cả tình cảm của mình. Một bức tranh đẹp không chỉ nằm ở những nét vẽ mà còn nằm ở câu chuyện và tình yêu mà con gửi vào đó.”

Chiều hôm ấy, em quyết định thử sức. Em chọn vẽ ngôi trường của mình. Trong bức tranh, em vẽ sân trường có những hàng cây xanh, những bông hoa nhỏ, các bạn học sinh đang vui chơi và hình ảnh cô giáo đứng bên cửa lớp mỉm cười. Nhưng khi vẽ được một lúc, em lại gặp khó khăn. Em không biết phối màu thế nào cho đẹp. Em định bỏ cuộc. Đúng lúc ấy, một người bạn thân bước đến. Bạn nhìn bức tranh và nói: “Đừng bỏ cuộc! Bạn thử tô màu này xem. Nếu chưa đẹp thì mình cùng sửa.” Hai đứa vừa vẽ vừa trò chuyện. Có lúc tô màu bị lem, cả hai cùng cười. Có lúc không biết vẽ gì tiếp theo, chúng em cùng suy nghĩ. Cô giáo cũng đến xem và góp ý cho chúng em.

Cuối cùng, bức tranh cũng hoàn thành. Nó không phải là bức tranh đẹp nhất lớp. Nhưng khi nhìn lại, em cảm thấy rất tự hào. Bởi vì em đã dám vượt qua sự tự ti của chính mình.

Đến ngày công bố kết quả, em không đạt giải cao. Nhưng em không buồn vì hôm nay em đã đứng đây với một bức tranh do chính mình hoàn thành. Em hiểu rằng đôi khi điều đáng quý nhất không phải là mình đứng ở vị trí nào, mà là mình đã cố gắng thế nào để tiến về phía trước. Kỉ niệm ấy đã dạy em một bài học mà có lẽ em sẽ không bao giờ quên: Đừng sợ mình chưa giỏi. Chỉ cần mình dám thử, dám cố gắng và không bỏ cuộc, mình sẽ ngày càng tiến bộ.

Từ đó, em không còn quá sợ những điều mình chưa làm tốt. Và mỗi khi cảm thấy nản lòng, em lại nhớ đến lời cô: “Cô tin con sẽ làm được”. Bên cạnh thầy cô, bạn bè cũng là những người làm cho trường học trở nên hạnh phúc. Có những lúc chúng em giận nhau vì những chuyện rất nhỏ, nhưng rồi lại biết nói lời xin lỗi và làm hòa. Em mong rằng mái trường của mình sẽ luôn là một nơi mà không có bạn nào cảm thấy cô đơn. Em cũng muốn mình trở thành một phần nhỏ bé tạo nên niềm hạnh phúc ấy. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, lễ phép với thầy cô, đoàn kết với mọi người xung quanh và giúp đỡ bạn bè.

Rồi một ngày nào đó, em sẽ lớn lên và rời khỏi mái trường thân yêu. Có thể em sẽ học ở một ngôi trường khác, có những người bạn mới và những bài học mới. Nhưng em tin rằng những kí ức về ngôi trường hôm nay sẽ luôn nằm trong một góc thật đẹp của trái tim mình. Với em, trường học hạnh phúc chính là nơi mỗi học sinh được là chính mình, được yêu thương và có thêm động lực để trở nên tốt hơn mỗi ngày.

Mai này khi trưởng thành, có thể em sẽ quên nhiều bài học trong sách vở, nhưng em sẽ không quên bài học về yêu thương mà thầy cô và bạn bè đã trao cho em dưới mái trường này. Bởi trường học hạnh phúc không chỉ là nơi chúng em đến để học, mà còn là nơi chúng em được yêu thương, được trưởng thành và bắt đầu viết những ước mơ đầu tiên của cuộc đời. Em mãi yêu mái trường Thủ Khoa Huân, nơi em gắn liền năm năm học đầu tiên của cuộc đời.