16:19 20/08/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Gửi cậu, người đồng đội đang gục mặt trước màn hình giữa lúc 2 giờ sáng

Tớ viết những dòng này khi không gian xung quanh chỉ còn tiếng dế kêu rả rích của đêm hè Tây Đô. Tớ biết, nguồn sáng duy nhất trong phòng cậu lúc này là ánh đèn xanh xao hắt ra từ chiếc laptop, soi rõ đôi mắt đã hằn tia đỏ và tập đề cương ôn thi chất cao như núi.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Trần Ngọc Minh Thông - Lớp 12T3 - THPT FPT Cần Thơ, TP Cần Thơ tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".

cuộc thi viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026
Tác phẩm dự thi "Gửi cậu, người đồng đội đang gục mặt trước màn hình giữa lúc 2 giờ sáng" của học sinh Trần Ngọc Minh Thông - Lớp 12T3 - THPT FPT Cần Thơ, TP Cần Thơ.

Tớ viết những dòng này khi không gian xung quanh chỉ còn tiếng dế kêu rả rích của đêm hè Tây Đô. Tớ biết, nguồn sáng duy nhất trong phòng cậu lúc này là ánh đèn xanh xao hắt ra từ chiếc laptop, soi rõ đôi mắt đã hằn tia đỏ và tập đề cương ôn thi chất cao như núi. Cậu đang cắn răng tự nhủ "ráng thêm một chút nữa thôi", nhưng cơn đau quặn thắt từ chiếc dạ dày rỗng tuếch và nhịp tim đập loạn nhịp vì lạm dụng caffeine đã cất tiếng tố cáo sự kiệt quệ của cậu rồi.

Chúng ta - những đứa trẻ 19 tuổi mang trên vai bao kỳ vọng - đã từng giống hệt nhau. Chúng ta từng mang trong mình những niềm kiêu hãnh ngông cuồng, huyễn hoặc bản thân rằng thanh xuân là phải vắt kiệt sức lực, là đánh đổi những bữa ăn chớp nhoáng lấy những điểm số lấp lánh, coi sự thật những đêm thức trắng như một chiếc "huy chương" của sự nỗ lực. Chúng ta mải miết xây đắp hình tượng những "chiến binh" học thuật mà quên mất một chân lý sinh tử: cỗ máy vĩ đại đến đâu, nếu cạn kiệt nhiên liệu, cũng chỉ là một khối kim loại vô hồn.

Sáng nay, khi lê những bước chân chới với xuống căng tin trường sau một đêm thức trắng, mồ hôi vã ra và những con chữ trong đầu như đặc quánh lại, tớ đã gọi vội một tô hủ tiếu nóng và ly trà mát lạnh. Khoảnh khắc ngụm nước xoa dịu chiếc cổ họng khô khốc, và hơi ấm từ muỗng nước lèo mộc mạc lan toả làm bừng tỉnh chiếc dạ dày, tớ chợt sững người. Khứu giác, vị giác và từng tế bào như được đánh thức. Sự sống động của cơ thể bỗng chốc quay về. Máu lại tuần hoàn, hơi thở lại nhịp nhàng. Tớ nhận ra, tâm trí vĩ cuồng của tớ đã tàn nhẫn ngược đãi thể xác này đến mức nào. Liệu chiếc vòng nguyệt quế hay tờ giấy khen kia có thực sự mang lại "hạnh phúc", nếu như ngay khoảnh khắc chạm tay vào nó, chúng ta chẳng còn sức để đứng vững và nở một nụ cười?

Cảm giác trọn vẹn khi cơ thể được nạp lại buổi sáng một luồng năng lượng dồi dào bỗng vỡ oà thành một niềm xót xa, kéo ký ức tớ trở về những chuyến đi thiện nguyện "Buổi Sáng Yêu Thương" tại quê nhà.

Tớ làm sao quên được khoảnh khắc trao tận tay một bà cụ đòn bánh tét hãy còn vương hơi ấm trong những ngày giáp Tết. Đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt đồi mồi của bà cụ đón run run sờ nắn từng lớp lá chuối. Bà móm mém cười, giọt nước mắt rỉ ra từ đôi mắt đục ngầu không còn thấy ánh sáng. Với bà, món ăn mộc mạc ấy không chỉ để xoa dịu cơn đói, mà là cả một nguồn sống, là sự nâng niu, là hơi ấm tình người thắp sáng cuộc đời tăm tối. Bà không nhìn thấy ánh sáng, nhưng tâm hồn bà nhìn thấu và trân trọng đến tận cùng giá trị của một bữa ăn.

Nhìn thấy sự thành kính của bà đối với chút dinh dưỡng nhặt được, tớ nhìn lại những học sinh như chúng ta, tớ thấy thật hổ thẹn. Đôi mắt chúng ta sáng loát, nhưng lại bị "mù lòa" bởi những ảo vọng và hư danh. Chúng ta đang sống trong sự bao bọc, được nhà trường tạo mọi điều kiện tốt nhất, nhưng lại ngạo mạn vứt bỏ đi đặc quyền cốt lõi nhất: sức khỏe. Chúng ta nhịn ăn sáng để ngủ nướng thêm mười phút, bỏ bữa trưa để vùi đầu vào lớp học thêm, giam mình trong bốn bức tường thay vì bước ra sân bóng để mồ hôi tuôn rơi. Chúng ta cứ khăng khăng đòi hỏi một "Trường Học Quốc Tế" để có một "Hạnh phúc học đường", nhưng lại mang những cơ thể ốm yếu, rã rời và những tâm hồn héo hon đến lớp mỗi ngày. Làm sao một ngôi trường có thể hạnh phúc khi những cơ thể bên trong nó đang dần khô cạn nhựa sống?

Cậu à, tớ chợt hiểu ra, "Trường Học Hạnh Phúc" không phải là một khẩu hiệu vĩ mô hay một phép màu nhà trường ban phát. Nó bắt rễ từ những điều rất đỗi sinh tử và bình dị. Đó là khi nhà trường không chỉ là nơi nhồi nhét kiến thức, mà còn là nơi quan tâm học sinh hôm nay ăn có ngon miệng không, khay cơm bán trú có đủ nhóm chất không. Đó là khi triết lý giáo dục không chỉ dạy ta cách giải một phương trình hoá học, mà còn dạy ta biết kính trọng cơ thể mình, biết cân bằng giữa những giờ học căng thẳng và những phút giây vận động xanh mát trên sân trường.

Chỉ khi được nuôi dưỡng bằng những bữa ăn lành mạnh và một lối sống khoa học, chúng ta mới có sức bền để đi đến tận cùng của hoài bão. Và sâu sắc hơn cả, chỉ khi cơ thể tràn đầy năng lượng, ta mới có đủ sức mạnh để sẵn sàng dang tay, mang những "Buổi Sáng Yêu Thương" tiếp tục che chở cho những mảnh đời còn nhiều giông bão ngoài kia.

Vì thế, người đồng đội của tớ ơi, xin cậu hãy lưu lại những dòng code đang dở và gập màn hình laptop lại đi. Hãy bước ra bếp, tự thưởng cho mình một bát mì thật ấm bụng, uống một ly nước đầy và vùi mình vào một giấc ngủ thật sâu.

Năm học cuối cấp tại mảnh đất Tây Đô này vẫn còn vô vàn thử thách. Nhưng tớ tin, hành trình này chỉ thực sự trọn vẹn khi chúng ta bước đi bằng những bước chân vững chãi, cùng một trái tim căng tràn nhựa sống.

Ngủ ngon nhé, đồng đội của tớ! Ngày mai mặt trời lại lên.

Thân ái Người bạn cùng tiến của cậu!