Từ một tiết học Lịch sử
Từ một học sinh rụt rè, luôn sợ trả lời sai, tiết học Lịch sử ấy đã giúp em mạnh mẽ hơn. Em nhận ra, trường học hạnh phúc là nơi mỗi học sinh được lắng nghe, thấu hiểu, yêu thương và trao cơ hội để tự tin tỏa sáng.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Thạch Thị Phương Vy - Lớp 8/4, Trường TH&THCS Tuân Tức, xã Lâm Tân, TP Cần Thơ tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Có những kỷ niệm tưởng chừng rất bình dị nhưng càng lớn lên tôi lại càng trân trọng. Đó là tiếng trống trường vang lên mỗi buổi sáng, là màu áo trắng thân quen của bạn bè, là bóng dáng thầy cô tận tụy trên bục giảng và là những hàng cây xanh mát trong sân Trường TH&THCS Tuân Tức. Mỗi ngày đến trường đều mang đến cho tôi những niềm vui cùng những bài học quý giá. Trong vô vàn kỷ niệm tuổi học trò, điều khiến tôi nhớ nhất là một tiết học Lịch sử đặc biệt. Tiết học ấy không chỉ giúp tôi hiểu thêm về truyền thống dân tộc, mà còn giúp tôi cảm nhận sâu sắc về tình bạn, tình thầy trò và ý nghĩa của một ngôi trường hạnh phúc.
Tiếng trống báo hiệu vào tiết học vang lên, cả lớp nhanh chóng trở về chỗ ngồi. Cô bước vào lớp với dáng đi quen thuộc, trên tay là cuốn sách Lịch sử đã gắn bó với bao thế hệ học sinh. Sau khi ổn định lớp, cô bắt đầu tiết học bằng việc kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về những người chiến sĩ đã hy sinh để bảo vệ Tổ quốc khi tuổi đời còn rất trẻ. Khi nhìn lên màn hình chiếu, tôi không chỉ thấy những bức ảnh đã ngả màu theo thời gian, mà còn cảm nhận được lịch sử không còn là những con số hay sự kiện khô khan, mà là những câu chuyện có thật về lòng yêu nước, sự dũng cảm và hy sinh cao cả.
Mỗi sự kiện lịch sử qua lời kể của cô đều trở nên gần gũi, sống động như đang hiện ra trước mắt, làm dấy lên trong lòng tôi niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc đối với các thế hệ cha anh đi trước. Đến giữa tiết học, cô bất ngờ đặt cho cả lớp một câu hỏi liên quan đến nội dung vừa học. Dù đã biết đáp án, tôi vẫn chần chừ vì sợ mình trả lời chưa đúng. Nhìn quanh, nhiều bạn cũng im lặng. Thấy vậy, cô ân cần động viên:
– “Các em cứ mạnh dạn nói lên những gì mình hiểu, nếu chưa đúng cô sẽ sửa cho các em.”
Lời động viên ấy đã tiếp thêm cho tôi can đảm để giơ tay. Tim đập nhanh khi đứng dậy trả lời, ban đầu tôi còn hơi ngần ngại, nhưng rồi tôi đã lấy lại tự tin để nói ra những suy nghĩ của mình. Sau khi nghe xong, cô nhận xét câu trả lời của tôi khá đầy đủ, chỉ thiếu một vài ý nhỏ. Cô còn khen tôi biết mạnh dạn phát biểu trước lớp. Cả lớp vỗ tay cổ vũ khiến tôi vừa bất ngờ vừa vui sướng. Khoảnh khắc ấy giúp tôi cảm thấy tự tin hơn rất nhiều. Tôi nhận ra rằng chỉ cần dám thử, dám nói lên suy nghĩ của bản thân thì mình sẽ học hỏi được rất nhiều điều; nếu cứ mãi sợ sai, có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết mình có thể làm được đến đâu. Từ hôm đó, trong những tiết học sau, tôi không còn ngại giơ tay phát biểu nữa. Mỗi lần được cô gọi trả lời, tôi đều cố gắng chuẩn bị thật kỹ và mạnh dạn chia sẻ ý kiến của mình.
Mỗi lần nhớ lại tiết học Lịch sử ấy, trong lòng tôi lại dâng lên những cảm xúc thật khó diễn tả. Đó không chỉ là niềm vui vì được học thêm nhiều kiến thức bổ ích, mà còn là niềm hạnh phúc khi được ngồi dưới mái trường thân yêu, lắng nghe từng lời giảng đầy tâm huyết của cô giáo và cùng các bạn chia sẻ những khoảnh khắc đáng nhớ. Với tôi, đó không còn là một tiết học bình thường nữa mà là kỷ niệm đẹp giúp tôi thay đổi bản thân.
Nhờ sự khuyến khích chân thành của cô, tôi đã học được bài học quý giá về tinh thần không ngừng cố gắng. Chính sự nhiệt tình truyền đạt của cô đã khiến những bài học trở nên gần gũi, sinh động và chạm đến trái tim tôi. Kỷ niệm ấy đã để lại trong tôi một dấu ấn sâu đậm, giúp tôi thêm yêu Trường TH&THCS Tuân Tức, biết quý trọng thầy cô và trân trọng tình bạn trong những năm tháng học trò. Dù mai này có lớn lên, có rời xa mái trường, tôi tin chắc rằng hình ảnh tiết học hôm ấy vẫn sẽ mãi là một phần ký ức đẹp mà tôi chẳng thể nào quên.
Từ kỷ niệm ấy, tôi càng hiểu rằng trường học không chỉ là nơi truyền đạt kiến thức, mà còn là nơi ươm mầm những ước mơ, tình bạn và những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống. Dưới mái Trường TH&THCS Tuân Tức, tôi đã có biết bao kỷ niệm đáng nhớ cùng thầy cô và bạn bè. Mỗi tiết học, mỗi lời động viên của thầy cô, mỗi tiếng cười trong giờ ra chơi hay mỗi lần cùng nhau vượt qua khó khăn đều trở thành những mảnh ghép đẹp đẽ của tuổi học trò. Chính những điều bình dị ấy đã giúp tôi biết yêu thương, biết sẻ chia, biết trân trọng những người luôn bên cạnh mình và không ngừng cố gắng để hoàn thiện bản thân.
Mai này, dù thời gian có trôi qua và tôi có phải rời xa mái trường thân yêu, những kỷ niệm dưới mái Trường TH&THCS Tuân Tức vẫn sẽ luôn ở trong tim tôi như một miền ký ức đẹp nhất. Tôi sẽ luôn ghi nhớ công ơn dạy dỗ của thầy cô, trân trọng tình bạn quý giá và mang theo những bài học vô giá mà ngôi trường đã dành cho mình. Tôi tin rằng, chính những năm tháng học tập tại TH&THCS Tuân Tức sẽ là hành trang vững chắc, tiếp thêm cho tôi niềm tin, nghị lực và động lực để vững bước trên con đường phía trước. Dù sau này đi đến đâu, tôi vẫn sẽ luôn tự hào khi là một học sinh của ngôi trường thân yêu này, và sẽ cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với tình yêu thương, sự kỳ vọng của thầy cô cùng mái trường đã chắp cánh cho ước mơ của tôi.
Thời gian rồi cũng sẽ trôi qua, nhưng kỷ niệm dưới mái Trường TH&THCS Tuân Tức sẽ mãi ở lại trong trái tim tôi. Tôi sẽ luôn biết ơn thầy cô đã tận tình dạy dỗ, biết ơn bạn bè đã cùng tôi viết nên những năm tháng tươi đẹp nhất của tuổi học trò. Tôi mong rằng Trường TH&THCS Tuân Tức sẽ mãi là nơi ươm mầm những ước mơ, chắp cánh cho biết bao thế hệ học sinh vững bước trên con đường tương lai. Bởi tôi tin rằng hạnh phúc không ở đâu xa, mà bắt đầu từ những điều bình dị nhất: một lời động viên của thầy cô, một cái nắm tay của bạn bè và mỗi buổi sáng được cắp sách đến trường.











