09:59 19/09/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Lỗi lầm và sự yêu thương

Có những kỷ niệm của tuổi học trò không quá lớn lao, nhưng mỗi khi nhớ lại lòng ta vẫn rung lên bởi một cảm xúc rất riêng. Có lẽ vì đang bước vào những năm tháng cuối cùng dưới mái trường nên tôi bắt đầu biết trân trọng hơn những điều từng rất đỗi bình thường.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Đinh Gia Huy - Lớp 12C8 - Trường THPT Vị Xuyên, Tuyên Quang tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026". Tác phẩm là dòng hồi ức đầy xúc động về tuổi học trò, nơi một vấp ngã tưởng chừng tồi tệ lại mở ra bài học lớn về sự tận tâm và lòng bao dung của người thầy.

ChatGPT Image 22_59_58 17
Tác phẩm dự thi của học sinh Đinh Gia Huy - Lớp 12C8 - Trường THPT Vị Xuyên, Tuyên Quang.

***

Có những kỷ niệm của tuổi học trò không quá lớn lao, nhưng mỗi khi nhớ lại lòng ta vẫn rung lên bởi một cảm xúc rất riêng. Có lẽ vì đang bước vào những năm tháng cuối cùng dưới mái trường nên tôi bắt đầu biết trân trọng hơn những điều từng rất đỗi bình thường. Có những chuyện khi ngoảnh lại, ta mới nhận ra trong một khoảnh khắc rất nhỏ ấy lại có thể cất giữ một bài học lớn. 

Với tôi, đó là câu chuyện xảy ra vào năm lớp 11, khi tôi cùng đội kịch của trường chuẩn bị tham gia cuộc thi “Trường học không ma túy” năm 2025 do Bộ Công an và Bộ Giáo dục và Đào tạo phối hợp tổ chức. Câu chuyện bắt đầu từ một lần bất cẩn, nhưng điều ở lại trong tôi sau cùng lại là hình ảnh của cô Thanh, người giáo viên chủ nhiệm mà tôi từng nghĩ chỉ có sự nghiêm khắc...

Những ngày chuẩn bị cho cuộc thi là khoảng thời gian cả đội gần như sống cùng sân khấu. Sau những giờ học, chúng tôi lại tập trung luyện từng phân cảnh, từng câu thoại, ánh mắt, cử chỉ và bước di chuyển. Có những buổi tập kéo dài đến khi sân trường đã vắng người. Chỉ một động tác chưa đúng hay một câu thoại chưa đủ cảm xúc cũng khiến cả nhóm phải làm lại. Trong những buổi tập ấy, tôi thường thấy cô Thanh và các thầy cô khác đứng phía dưới sân khấu.

Ở lớp, cô Thanh vốn khá nghiêm. Sau một buổi sáng đứng lớp, cô vẫn giữ vẻ điềm đạm, nghiêm túc, đôi khi khiến chúng tôi có chút e dè. Cô luôn nhắc học sinh phải có ý thức, biết chịu trách nhiệm với việc mình làm và không được dễ dàng bỏ cuộc trước khó khăn. Khi ấy, chúng tôi chỉ nghĩ cô khó tính. Nhưng càng về sau, tôi càng hiểu đằng sau sự nghiêm khắc ấy là mong muốn học trò trưởng thành hơn mỗi ngày. 

Sau giờ học, cô vẫn ở lại cùng chúng tôi. Cô sửa từng câu thoại, nhắc chúng tôi nói rõ hơn, thể hiện cảm xúc đúng hơn và di chuyển sao cho hợp lý với sân khấu. Khi chúng tôi diễn chưa đạt, cô yêu cầu làm lại. Không chỉ có cô Thanh, các thầy cô khác cũng dành rất nhiều thời gian cho đội. Người góp ý cách diễn, người chỉnh từng động tác, người nhắc chúng tôi giữ sức, có khi còn mua nước, mua hoa quả cho cả nhóm.

Tôi biết phía sau cô còn có gia đình, có con cái, có những tiết dạy ngày hôm sau và rất nhiều công việc khác phải lo toan. Các thầy cô trong đội cũng vậy. Sau một ngày đứng lớp, họ hoàn toàn có thể trở về nhà nghỉ ngơi, chuẩn bị bài cho ngày hôm sau. Thế nhưng họ vẫn ở lại, cùng chúng tôi tập luyện đến muộn... không ai bắt buộc họ phải làm như vậy. Họ ở lại bởi họ muốn tiết mục của học sinh được hoàn thiện, muốn chúng tôi có thể tự tin bước lên sân khấu và làm hết khả năng của mình. 

Những điều tưởng chừng rất đỗi đơn giản ấy, đến khi ngoảnh lại, lại trở thành những mảnh ký ức đẹp nhất trong những năm tháng học trò của tôi. Tình cảm ấy không chỉ thể hiện trong những buổi tập. Tôi từng chứng kiến những hoạt động quyên góp ủng hộ của thầy cô và nhà trường dành cho các gia đình gặp khó khăn sau lũ quét, sạt lở, thiên tai, những em nhỏ có hoàn cảnh đặc biệt, người khuyết tật và những người chịu thiệt thòi trong cuộc sống.

Những hình ảnh ấy khiến tôi hiểu rằng sự tử tế của người thầy không chỉ dừng lại ở bài giảng hay những lời nhắc nhở. Họ dạy chúng tôi biết sống có trách nhiệm với cộng đồng bằng chính cách họ đang sống. Có lẽ vì đã quen với những ngày tập luyện đầy cố gắng ấy nên tôi luôn nghĩ ngày thi sẽ diễn ra thật suôn sẻ. Thế nhưng khi mở túi đạo cụ, tôi phát hiện miếng hình xăm giả dùng cho vai diễn đã biến mất. Tôi cuống cuồng tìm kiếm, càng tìm càng lo. Nghĩ đến công sức của cả đội và các thầy cô, tôi sợ sự bất cẩn của mình sẽ ảnh hưởng đến tất cả. 

Cuối cùng, tôi ngồi xuống một góc phía sau sân khấu và bật khóc. Tôi vẫn nhớ khoảnh khắc cô Thanh bước đến. Nếu là cô Thanh trong những giờ học bình thường, có lẽ tôi đã nghĩ mình sắp phải nghe một lời trách móc. Nhưng cô chỉ ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng hỏi chuyện và lắng nghe. Cô không trách tôi, chỉ nhắc tôi bình tĩnh và cùng tìm cách giải quyết. Các thầy cô và các bạn trong đội cũng đã đến động viên, giúp tôi hiểu rằng mình không phải đối diện với lỗi lầm một mình. Đến lúc bước lên sân khấu, tôi vẫn hồi hộp nhưng cố gắng tập trung vào vai diễn và đồng đội. Cuối cùng, chúng tôi hoàn thành phần thi và đạt được một thành tích đáng tự hào. Nhưng điều tôi nhớ nhất không phải giải thưởng, mà là khoảnh khắc mình được mọi người giúp đứng dậy sau một sai sót nhỏ.

Sau này, tôi hiểu rằng trưởng thành không phải là không bao giờ mắc lỗi, mà là biết nhận ra sai sót, sửa chữa và bước tiếp. Tôi có thể quên một món đạo cụ, có thể bật khóc vì áp lực, nhưng điều đó không khiến tôi trở thành người vô trách nhiệm hay yếu đuối. Điều quý giá nhất cô Thanh trao cho tôi hôm ấy chính là niềm tin rằng một học sinh dù mắc lỗi vẫn xứng đáng được tin tưởng và có cơ hội để sửa mình. Từ câu chuyện ấy, tôi hiểu hơn về một ngôi trường hạnh phúc. Đó không phải là nơi không có nước mắt hay sai lầm, mà là nơi học sinh được tôn trọng khi mắc lỗi, được yêu thương khi yếu lòng và được thầy cô giúp đỡ để trưởng thành. Một ngôi trường hạnh phúc không phải nơi không có nước mắt, mà là nơi nước mắt không khiến người ta cảm thấy mình chỉ có một mình.

Bây giờ tôi đã đã bước vào những năm tháng cuối cấp. Rồi sẽ đến lúc chúng tôi rời khỏi những hành lang quen thuộc, những lớp học từng gắn bó và cả sân khấu nơi đã lưu giữ biết bao kỷ niệm. Có thể sau này tôi sẽ quên nhiều câu thoại, quên những chi tiết nhỏ của tiết mục năm ấy, nhưng tôi nghĩ mình sẽ rất lâu mới quên được hình ảnh cô Thanh bước đến bên tôi vào ngày hôm ấy. Bởi sau cùng, trường học không chỉ là nơi dạy chúng ta kiến thức. Đó còn là nơi chúng ta học cách chịu trách nhiệm, biết yêu thương, biết tha thứ và biết đứng dậy sau những lần vấp ngã.

Một ngôi trường thật sự hạnh phúc không phải nơi học sinh đều hoàn hảo, mà là nơi mỗi người đều được trao cơ hội để trưởng thành. Và với tôi, bài học ấy bắt đầu từ một lỗi lầm rất nhỏ. Nhưng năm tháng càng trôi, tôi càng hiểu rằng có những điều nhỏ bé lại đủ sức ở lại rất lâu trong lòng người. Nhờ có cô Thanh, các thầy cô và những người bạn đã ở bên tôi hôm ấy, tôi hiểu rằng sai lầm không phải dấu chấm hết. Điều quan trọng là sau khi vấp ngã, ta vẫn còn có người giúp mình đứng dậy và đủ dũng khí để bước tiếp.

3 bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026"

Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241

Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc

Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện).