Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Bản hòa ca của những năm tháng học trò
Tuổi học trò là bản hòa ca được dệt nên từ tiếng trống trường, tiếng cười bạn bè, những lời động viên của thầy cô và cả những rung động trong trẻo của những năm tháng lớn lên. Có lẽ, điều khiến bản hòa ca ấy trở nên đáng nhớ không phải những nốt nhạc hoàn hảo, mà là cách mỗi người đã cùng nhau tạo nên một thanh xuân thật đẹp dưới mái trường.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Nguyễn Hoàng Ngân - Lớp 11A1 - Trường THPT Kim Liên, số 1 ngõ 4C, phố Đặng Văn Ngữ, phường Kim Liên, thành phố Hà Nội tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Có ai đó đã từng ví tuổi học trò như một cơn mưa rào mùa hạ: dẫu có bị cảm lạnh vì dầm mưa, ta vẫn muốn được đắm chìm trong cơn mưa ấy thêm một lần nữa. Với tôi, chuyến hành trình ấy mang tên "Trường học hạnh phúc" – nơi không chỉ đong đầy tri thức mà còn được bồi đắp bởi những yêu thương chân thành, dung dị nhất.
Nhiều người thường định nghĩa hạnh phúc học đường bằng những điểm số mười tròn trĩnh hay những tấm giấy khen sáng lấp lánh. Nhưng với riêng tôi, sau nhiều mùa phượng nở, định nghĩa ấy đã rẽ sang một nhánh mềm mại hơn: Hạnh phúc là mỗi sáng thức dậy, thấy lòng rộn ràng một niềm mong mỏi được đến trường, được gặp những gương mặt thân quen và hoà mình vào nhịp sống rộn rã nơi mái nhà chung.
Nơi ấy, trước tiên, được sưởi ấm bởi tình thầy trò thiêng liêng. Tôi vẫn nhớ còn nhớ như in khoảng thời gian chông chênh nhất của năm lớp Chín – năm học bản lề với bao áp lực thi cử đè nặng trên đôi vai nhỏ bé. Đã có những đêm thức khuya giải toán đến mờ cả mắt, những lần điểm số bấp bênh khiến tôi rơi vào lo lắng và hoài nghi chính mình.
Có một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn buông lơi qua khung cửa lớp học, tiếng trống tan trường đã dứt, các bạn đã về gần hết, còn lại lác đác vài bạn trong lớp, chúng tôi ùa lên bàn cô để "tâm sự cuối giờ". Cô giáo chủ nhiệm và bọn trẻ con chúng tôi đã tâm sự với nhau thật nhiều, câu chuyện này nối tiếp chuyện kia. Bằng sự dịu dàng và kiên nhẫn, cô đã lắng nghe hết những trăn trở, lo âu và cả những câu chuyện hài hước của lớp mà cô mới được biết qua lời kể dí dỏm của chúng tôi. Những lời dặn dò ân cần, những lời động viên chân thành và câu nói của cô "Cố lên các con nhé! Mọi chuyện rồi đâu sẽ vào đấy, dù có ra sao, dù lựa chọn của các con như thế nào, miễn là đừng bỏ cuộc" đã thắp sáng lại ngọn lửa trong chúng tôi.
Ở ngôi trường này, thầy cô chưa bao giờ chỉ là người truyền đạt kiến thức trên bục giảng, mà còn là những người lặng lẽ kiên nhẫn đứng phía sau, dùng sự thấu cảm và bao dung để hiểu thấu cho nỗi lòng và định hướng cho những vấp ngã đầu đời của tuổi học trò.
Bên cạnh tình thầy trò, bức tranh hạnh phúc ấy còn được tô điểm rực rỡ bởi tình bạn trong trẻo, hồn nhiên. Chúng tôi – những đứa trẻ lớn lên từ chiếc bảng đen, viên phấn trắng – đã cùng nhau chia sẻ biết bao khoảnh khắc không thể nào quên. Đó là những trưa hè rủ nhau đi ăn, là tiếng cười đùa sau những giờ luyện tập thể thao mệt mỏi, hay những gói xôi sẻ năm, sẻ bảy ăn vội vã trong giờ ra chơi. Tôi nhớ nhất là kỉ niệm năm lớp Tám, khi lớp tôi được phân công chuẩn bị gian hàng cho ngày Hội Chợ Xuân. Cả lũ đứa nào đứa nấy tay chân lem luốc sơn màu, cùng nhau cặm cụi cắt dán đến tối mịt. Đêm hôm ấy, dù mệt rã rời nhưng nhìn thành quả rực rỡ trước mắt và nụ cười rạng rỡ ngời của đứa nào đứa nấy, tôi hiểu rằng thanh xuân này thật trọn vẹn vì có sự hiện diện của những người bạn ấy.
Trường học hạnh phúc, suy cho cùng, không phải là nơi vắng bóng những áp lực hay thử thách. Cuộc sống học đường đôi khi vẫn có những giọt nước mắt tiếc nuối, những buổi sáng lười biếng, hay những trận cãi vã vụn vặt tuổi mới lớn. Nhưng điều kì diệu là sau tất cả, trường học luôn biết cách ôm ấp chúng ta vào lòng. Đó là tiếng trống giòn giã mỗi mùa khai trường mang theo bao hoài bão; là tán phượng già rợp bóng mát chứng kiến bao thế hệ học trò trưởng thành; là góc sân trường ngập tràn tiếng cười đùa giòn tan mỗi giờ ra chơi.
Chính qua những vấp ngã, qua tình cảm của thầy cô và sự sẻ chia của bạn bè, tôi đã vỡ vạc ra một bài học vô giá: Hạnh phúc không phải là một đích đến hoàn hảo, mà là nghệ thuật biết trân quý từng hiện tại đang có. Rằng mỗi ngày đến trường là một cơ hội để ta tha thứ cho những lỗi lầm nhỏ, để học cách thấu hiểu nhiều hơn, và để dũng cảm đón nhận mọi thử thách bằng một trái tim rộng mở.
Cảm ơn ngôi trường thân yêu đã viết nên những trang kỉ niệm đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Để rồi sau này, dẫu có bay cao, bay xa đến những chân trời mới, tôi vẫn mãi mang theo hình bóng của mái trường xưa – nơi đã dạy tôi cách yêu thương, cách sống trọn vẹn và luôn mỉm cười đón nhận ngày mai với niềm tin yêu vô hạn.
| Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026" Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241 Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải: https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện). |

Nguyễn Hoàng Ngân - Lớp 11A1 - Trường THPT Kim Liên











