Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Mái trường hạnh phúc nơi những ước mơ được gọi tên
Trong kí ức tuổi thơ của mỗi người, chắc hẳn ai cũng có những kỉ niệm mà chỉ cần nhớ lại thôi, lòng đã thấy vui và ấm áp. Với em đó có thể là những giờ ra chơi cùng bạn bè, những tiết học thú vị hay những lần được thầy cô khen ngợi. Nhưng có một kỉ niệm đặc biệt mà em tin rằng mình sẽ luôn nhớ mãi, dù sau này có lớn lên.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Bùi Thảo Nguyên - Lớp 5A6 - Trường TH Chu Văn An, phường Nam Định, tỉnh Ninh Bình tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026". Tác phẩm kể về chuyến đi nhận giải thưởng mỹ thuật đầy kỉ niệm của một học sinh tiểu học. Qua câu chuyện nhỏ trên hành trình ấy, tác giả đã tôn vinh sự đồng hành ấm áp của gia đình, thầy cô.
Trong kí ức tuổi thơ của mỗi người, chắc hẳn ai cũng có những kỉ niệm mà chỉ cần nhớ lại thôi, lòng đã thấy vui và ấm áp. Với em đó có thể là những giờ ra chơi cùng bạn bè, những tiết học thú vị hay những lần được thầy cô khen ngợi. Nhưng có một kỉ niệm đặc biệt mà em tin rằng mình sẽ luôn nhớ mãi, dù sau này có lớn lên.
Đó là ngày 26/6/2026, ngày em cùng các bạn, thầy cô, phụ huynh và mẹ đến tham dự lễ trao giải cuộc thi vẽ tranh "Ngôi nhà mơ ước".
Đó không chỉ là một chuyến đi nhận giải. Với em đó là một chuyến đi có đủ niềm vui, sự hồi hộp, một chút lo lắng, những bất ngờ và trên hết thật nhiều yêu thương. Chuyến đi ấy cũng giúp em hiểu hơn rằng: hạnh phúc của một người đôi khi được tạo nên từ sự đồng hành của rất nhiều yêu thương mình.
Một buổi sáng đặc biệt Khoảng 5 giờ sáng, em đã có mặt tại sân trường. Trời còn chưa sáng hẳn, sân trường vẫn yên tĩnh nhưng không khí đã rất háo hức. Các bạn học sinh lần lượt đến cùng bố mẹ hoặc thầy cô. Mọi người chào hỏi, cười nói và mong chờ chuyến đi bắt đầu.
Em nghĩ mình thật may mắn khi trong một chuyến đi đặc biệt như vậy luôn có những người yêu thương và quan tâm đến mình đồng hành.
Khi tất cả đã sẵn sàng, chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Không khí trên xe nhanh chóng trở nên vui vẻ. Chúng em trò chuyện, cười đùa và háo hức đoán xem mình sẽ đạt giải gì. "Không biết mình có được giải không nhỉ?" "Chắc chắn là có rồi!" "Không biết giải Nhất sẽ thuộc về ai?" Những câu hỏi cứ nối tiếp nhau. Chúng em chẳng ai biết chắc kết quả, nhưng ai cũng tò mò và mong chờ.
Em cũng hồi hộp. Trong đầu em lúc ấy có rất nhiều câu hỏi. Liệu bức tranh của mình có được Ban Giám khảo yêu thích không? Mình sẽ được giải gì? Hay có khi nào mình không có giải? Càng nghĩ, em càng hồi hộp.
Nhưng rồi một chuyện bất ngờ xảy ra khiến em còn lo lắng hơn cả chuyện giải thưởng. Em phát hiện ra mình quên căn cước. Lúc ấy, em thực sự hoảng hốt. Em nghĩ đến việc nếu không có căn cước thì liệu mình có được vào dự lễ trao giải hay không. Nếu không được vào thì sao? Nếu không được nhận giải thì sao? Niềm vui và sự háo hức ban đầu bỗng biến thành sự lo lắng. Em cảm thấy mình như đang đứng trước một vấn đề rất lớn.
May mắn là lúc ấy em có cô Phương ở bên. Cô không trách em mà nhẹ nhàng nói: "Con cứ bình tĩnh, rồi sẽ có hướng giải quyết." Sau đó cô Thuý cũng động viên: "Con cứ yên tâm nhé!" Chỉ một vài câu nói đơn giản vậy thôi nhưng đã khiến em bình tĩnh hơn rất nhiều.
Em chợt hiểu rằng, khi mình gặp khó khăn, điều mình cần đôi khi không phải là một lời giải thật dài, mà chỉ cần có một người ở bên cạnh và nói rằng: "Con đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn."
Nhờ sự động viên của các cô em dần bình tĩnh trở lại. Sau đó mọi việc cũng được giải quyết. Em thở phào nhẹ nhõm và tiếp tục chuyến đi. Lúc ấy em tự nhủ rằng mình phải nhớ mãi bài học này: khi gặp khó khăn không nên quá hoảng sợ mà hãy bình tĩnh tìm cách giải quyết.
Chuyến xe đầy tiếng cười Sau chuyện quên căn cước, em lại trở về với tâm trạng vui vẻ. Xe đi qua những con đường dài. Ngoài cửa sổ, cảnh vật thay đổi liên tục. Còn bên trong xe, chúng em vẫn ríu rít trò chuyện. Có lúc chúng em lại quay về câu chuyện giải thưởng. Bạn này đoán mình được giải này, bạn kia đoán mình được giải khác. Có những dự đoán chẳng biết đúng hay sai nhưng khiến cả nhóm đều bật cười.
Em cảm thấy chuyến đi hôm ấy thật thú vị. Khi đến Hà Nội, một cơn mưa bất chợt xuất hiện. Những hạt mưa rơi xuống cửa kính xe. Em ngồi nhìn mưa và nghĩ về lễ trao giải đang chờ phía trước.
Một lễ trao giải đặc biệt Cuối cùng chúng em cũng đến Wellspring, nơi tổ chức lễ trao giải. Ngay khi bước vào em vô cùng bất ngờ. Buổi lễ được tổ chức rất hoành tráng và trang trọng. Sân khấu rộng lớn, được trang trí đẹp mắt. Có rất đông học sinh, thầy cô, phụ huynh và khách mời. Em nhìn xung quanh và cảm thấy mọi thứ thật khác với những buổi sinh hoạt hay hoạt động thường ngày ở trường. Đặc biệt em được nhìn thấy rất nhiều bức tranh của các bạn học sinh trên mọi miền tổ quốc tham gia cuộc thi. Có những bức tranh rất rực rỡ. Có những bức tranh lại nhẹ nhàng, đáng yêu. Mỗi bức tranh là một cách nhìn riêng về "ngôi nhà mơ ước". Có bạn vẽ về một ngôi nhà có gia đình luôn quây quần. Có bạn vẽ về một ngôi nhà giữa thiên nhiên. Có bạn lại vẽ một ngôi nhà đầy màu sắc và những điều kì diệu. Nhìn những bức tranh ấy, em nhận ra rằng mỗi bạn nhỏ đều có một thế giới tưởng tượng thật đẹp. Và em cũng cảm thấy tự hào vì mình đã được góp một bức tranh nhỏ vào thế giới đầy màu sắc ấy.
Đặc biệt hơn nữa, trong lễ trao giải, em có cơ hội được gặp nhà thơ Trần Đăng Khoa và người mẫu Ngọc Hân, hai giám khảo cuộc thi "Ngôi nhà mơ ước". Trước đây, em đã biết đến nhà thơ Trần Đăng Khoa qua những bài thơ và những câu chuyện về tuổi thơ. Vì vậy, khi gặp được gặp chú ngoài đời, em vừa bất ngờ vừa sung sướng. Em cũng rất vui khi được gặp người mẫu Ngọc Hân. Đó là một khoảnh khắc mà em nghĩ mình sẽ còn nhớ rất lâu.
Khoảnh khắc tên mình được gọi Rồi phần mà tất cả chúng em mong chờ nhất cũng đến: Trao giải. Từng giải thưởng lần lượt được gọi tên. Em ngồi dưới khán phòng tim đập nhanh hơn. Mỗi khi một cái tên được gọi, em lại hồi hộp. Em vừa mong chờ vừa lo lắng, không biết đến bao giờ mới nghe thấy tên mình.
Rồi khoảnh khắc ấy cũng đến, em nghe thấy "Bùi Thảo Nguyên - lớp 4A3 trường tiểu học Chu Văn An, phường Nam Bình, tỉnh Ninh Bình - đạt giải Nhì cuộc thi "Ngôi nhà mơ ước". Em sững lại vài giây. Em gần như không tin vào tai mình. Niềm vui như vỡ oà. Em vừa vui vừa hồi hộp bước lên sân khấu. Trong lòng em lúc ấy có rất nhiều cảm xúc. Em vui, tự hào và cũng có một chút xúc động. Từ trên sân khấu nhìn xuống, em thấy mẹ, cô giáo, các bạn và những người đã cùng em đi suốt hành trình. Em chợt nhớ lại buổi sáng hôm ấy, nhớ lúc mình quên căn cước, nhớ lời cô Phương và cô Thuý động viên. Em nghĩ nếu lúc ấy em quá lo lắng và bỏ cuộc, có lẽ em đã không có được khoảnh khắc hạnh phúc này. Em nhận ra rằng phần thưởng hôm nay không chỉ là niềm vui của riêng em. Đó còn là thành quả của sự cố gắng, niềm yêu thích Mĩ thuật và sự đồng hành của gia đình, thầy cô và nhà trường.
Hạnh phúc trên chuyến xe trở về Trên đường trở về, em vẫn còn nguyên cảm giác sung sướng. Chúng em cùng nhau cười nói, kể lại những khoảnh khắc đáng nhớ trong ngày. Nếu buổi sáng chúng em háo hức hỏi nhau: "Mình được giải gì?", thì giờ đây câu hỏi ấy đã có câu trả lời. Em nhìn ra cửa sổ và mỉm cười. Chuyến đi đã cho em nhiều hơn một giải thưởng. Em được vui chơi cùng bạn bè, được gặp những người có chung niềm yêu thích hội hoạ, được tham dự một lễ trao giải thật đặc biệt và quan trọng nhất là cảm nhận được sự yêu thương, đồng hành của mẹ, thầy cô và nhà trường.
Ngôi trường hạnh phúc trong trái tim em Sau chuyến đi ấy, em càng hiểu hơn ý nghĩa của hai chữ "hạnh phúc". Với em, một ngôi trường hạnh phúc là nơi học sinh được yêu thương, thầy cô tin tưởng và mỗi bạn nhỏ đều có cơ hội thể hiện khả năng của mình. Em cảm nhận rõ được điều ấy qua hành trình tham gia cuộc thi "Ngôi nhà mơ ước". Từ nét vẽ đầu tiên, em đã nhận được sự hướng dẫn tận tình của thầy cô và sự động viên của bố mẹ. Khi biết mình được giải Nhì, niềm vui trong em thật khó diễn tả. Nhưng điều em nhớ nhất không chỉ là giải thưởng, mà chính sự yêu thương và đồng hành của thầy cô, gia đình và bạn bè. Khi gặp khó khăn thầy cô động viên, khi em lo lắng thầy cô giúp em bình tĩnh, khi em có một ước mơ, nhà trường tạo cơ hội để em được thử sức.
Với em, đó chính là hạnh phúc dưới mái trường: được yêu thương, được tin tưởng, được cố gắng và được nhìn thấy ước mơ của mình từng bước trở thành hiện thực. Em sẽ luôn trân trọng những năm tháng dưới mái trường Chu Văn An và cố gắng học tập, rèn luyện để mỗi ngày đến trường đều là một ngày vui.
Em yêu mái trường của em - ngôi trường hạnh phúc đã chắp cánh cho ước mơ tuổi thơ.











