Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Kết nối tình bạn
Mỗi người đều có một nơi để nhớ, một nơi mà chỉ cần nhắc đến cũng đủ có thể khiến bao kỷ niệm thân thương ùa về và là nơi lưu giữ những tháng năm tuổi học trò trong trẻo và đáng nhớ trong mỗi con người. Ở nơi ấy, mỗi ngày đến trường không chỉ là một ngày học tập mà còn là một quá trình khám phá, học hỏi, trải nghiệm và trưởng thành.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Phan Thị Huyền Trang - Lớp 9A11 - Trường THCS Ngọc Lâm, phường Bồ Đề, TP Hà Nội tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Tác phẩm là những dòng tâm sự đầy chân thành và cảm xúc về những năm tháng tuổi học trò trong trẻo dưới mái trường. Thông qua kỷ niệm cùng các bạn tập luyện văn nghệ chào mừng ngày 20/11, bài viết đã khéo léo truyền tải thông điệp rằng hạnh phúc đôi khi vô cùng giản dị, đó chính là sự gắn kết, sẻ chia và được sống hết mình cùng bạn bè, thầy cô.
Mỗi người đều có một nơi để nhớ, một nơi mà chỉ cần nhắc đến cũng đủ có thể khiến bao kỷ niệm thân thương ùa về và là nơi lưu giữ những tháng năm tuổi học trò trong trẻo và đáng nhớ trong mỗi con người. Ở nơi ấy, mỗi ngày đến trường không chỉ là một ngày học tập mà còn là một quá trình khám phá, học hỏi, trải nghiệm và trưởng thành.
Trường học hạnh phúc không nhất thiết phải là một ngôi trường với những tòa nhà to lớn, những trang thiết bị, cơ sở vật chất hiện đại hay một khuôn viên trường rộng, đẹp. Một ngôi trường hạnh phúc thực sự phải là nơi mà ở đó học sinh, giáo viên cảm thấy được an toàn khi đến trường, được thoải mái tư duy, sáng tạo, phát triển tối đa tiềm năng bản thân và còn là nơi xây dựng mối quan hệ bền chặt, tin cậy và thấu hiểu giữa nhà trường, gia đình và xã hội.
Đôi khi, hạnh phúc không chỉ là những điều lớn lao hay những thành công rực rỡ mà đơn giản chỉ là một nụ cười, một lời động viên, an ủi, một sự quan tâm đúng lúc hay cảm giác được yêu thương, thuộc về nơi nào đó. Với em, hạnh phúc tại ngôi trường mình đang học chính là được mỗi ngày đến lớp, gặp gỡ thầy cô và bạn bè, cùng nhau học tập, vui chơi.
Một trong những kỷ niệm mà mỗi khi nhớ lại em vẫn cảm thấy lòng mình bồi hồi, xao xuyến đó là những ngày cả lớp cùng nhau chuẩn bị cho tiết mục văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Đó không chỉ là một hoạt động của trường mà còn là khoảng thời gian giúp em hiểu hơn về tình bạn, tình thầy trò và cảm nhận được niềm vui, niềm hạnh phúc mỗi ngày đến trường.
Em vẫn nhớ buổi chào cờ đầu tuần hôm ấy, sau khi buổi lễ kết thúc, cô giáo thông báo rằng nhà trường sẽ tổ chức Hội thi văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam và ngày 18/11 sẽ tổng duyệt, chọn ra những lớp xuất sắc để biểu diễn vào đúng ngày 20/11. Mỗi lớp sẽ chuẩn bị một tiết mục để tham gia, đây vừa là dịp để học sinh thể hiện tài năng của mình, vừa là món quà tri ân gửi đến các thầy cô giáo.
Ngay khi nghe cô thông báo, trong lòng em bỗng dâng lên một sự háo hức khó tả. Những hoạt động văn nghệ tập thể luôn đem lại cho em cảm giác vui vẻ, thoải mái, vì vậy em quyết định tham gia và rủ thêm các bạn khác trong lớp cùng tham gia. Chẳng mấy chốc, chúng em đã có một nhóm văn nghệ khoảng 20 người. Từ những người bạn vốn chỉ gặp nhau vào những giờ học, chúng em bắt đầu trở thành những người đồng đội, cùng nhau phân công công việc, cùng nhau bàn bạc, lựa chọn tiết mục múa và thống nhất cách biểu diễn.
Những ngày sau đó, chúng em bắt đầu tập luyện cho tiết mục, địa điểm quen thuộc của cả nhóm là sân sau phòng thể chất. Những buổi đầu tập luyện không hề dễ dàng, có động tác chúng em phải tập đi tập lại nhiều lần mới có thể thực hiện tương đối đều được. Có bạn quên động tác, có bạn vào nhạc chậm và có những hôm trời nắng, việc tập luyện khiến chúng em khá mệt.
Thế nhưng, quá trình tập luyện cũng có những lúc không vui, ngày thi càng đến gần, chúng em càng lo lắng. Tiết mục vẫn còn nhiều chỗ chưa thống nhất, có những động tác chưa thực sự đều và mỗi người lại có những ý kiến khác nhau. Những lúc như vậy, tất cả mọi người lại ngồi xuống, cùng lắng nghe nhau và tìm cách giải quyết. Những điều tưởng chừng nhỏ bé lại khiến chúng em dần hiểu nhau hơn.
Và rồi ngày 18/11 cũng đến, hội thi văn nghệ chính thức diễn ra. Trước khi tiết mục bắt đầu, em vô cùng lo lắng và hồi hộp nhưng khi tiếng nhạc vang lên, mọi lo lắng dần tan biến. Chúng em cùng nhau hoàn thành tiết mục bằng tất cả sự cố gắng, sau khi bước xuống sân khấu, cả nhóm vừa vui vừa hồi hộp chờ kết quả và dù kết quả thế nào, em biết rằng cả nhóm đã cố gắng hết sức. Rồi giây phút công bố kết quả, khi nghe tên lớp mình đạt giải Nhì, cả nhóm vỡ òa trong niềm vui và tự hào.
Những ngày tập luyện vất vả, những lần làm sai động tác và những buổi chiều ở lại trường, tất cả đều trở nên xứng đáng. Niềm vui ấy càng lớn hơn khi tiết mục đạt giải Nhì của lớp chúng em sẽ được chọn để biểu diễn lại trong chương trình kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.
Sau hoạt động văn nghệ ấy, điều đáng nhớ nhất không chỉ là giải Nhì hay những tràng pháo tay, mà chính là khoảng thời gian chúng em đã cùng nhau cố gắng.
Với em, hạnh phúc của tuổi học trò không phải điều gì quá xa xôi. Đó chính là mỗi ngày được bước qua cánh cổng trường, được học tập, được vui chơi, được yêu thương và được cùng những người bạn của mình tạo nên những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thanh xuân.











