06:29 04/09/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Gặp lại chính mình của 10 năm sau: Ký ức ngọt ngào nâng bước ước mơ

Trở về mái trường thân yêu qua hành trình gặp lại chính mình của 10 năm sau, tác phẩm dự thi của em Nguyễn Lê Khánh Dan là chuỗi hồi tưởng đầy xúc động về tình thầy trò và bạn bè.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả bài viết dự thi của em Nguyễn Lê Khánh Đan (Lớp 7/5, Trường THCS Đặng Hưng Phước, Đồng Tháp) tại Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học hạnh phúc 2026". Qua cuộc trò chuyện tưởng tượng độc đáo khi gặp lại chính mình của 10 năm sau, tác phẩm đã tái hiện những kỷ niệm ấm áp về tình thầy trò, nghĩa bạn bè. Từ lời "mắng yêu" của cô giáo đến sự gắn kết của tập thể lớp, tất cả đã trở thành hành trang vô giá, khắc họa trọn vẹn thông điệp: Trường học hạnh phúc chính là nơi chắp cánh cho những ước mơ.

477d73ef-3e28-4986-8b0d-a7a301f7e9ca

Sáng hôm ấy, sân trường lặng im. Dưới những tán cây quen thuộc, vài chiếc ghế đá nhẵn bóng nhưng đã cũ đang chờ đón bọn học sinh chúng em. Ánh nắng ban mai len qua kẽ lá, rơi xuống sân trường. Tiếng chim hót líu lo nhờ chị gió gửi đi xa. Em đang miên man ngồi nhìn cảnh vật. Bỗng có một bàn tay vỗ nhẹ vào vai em, em ngước lên và sững người - em, phiên bản thứ hai.

– Đừng nhìn chị như thế, sau này em cũng có gương mặt này.

Em khẽ nghiêng đầu, khó hiểu hỏi:

– Chị là ai?

Chị ấy trả lời:

– Là em - Cô giáo tương lai của mười năm sau.

Em bật cười vì nghĩ đó chỉ là một trò đùa. Và rồi, em nhìn thấy vết sẹo nhỏ trên tay phải của chị mà em cũng có. Em im lặng, nhìn chị rất lâu và tiếp tục hỏi như kiểm chứng một điều gì đó mà chính em cũng không rõ.

– Vậy chị còn nhớ lớp mình là phòng nào không ạ? Chị còn nhớ thầy cô và bạn bè ở nơi đây không?

Chị ấy mỉm cười và chị nắm tay em đến phòng học số 3 dãy B. Chị nói:

– Chị nhớ chứ, nhớ rất nhiều. Có những người đã lâu không gặp, nhưng chỉ cần nhắc đến họ thì chị đã hình dung ngay gương mặt, nụ cười, thậm chí chỉ cần nghe giọng nói là có thể nhận ra ngay.

– Vậy có điều gì làm chị nhớ nhất không?

Chị ấy nhìn em, dịu dàng nói:

– Điều chị nhớ nhất không chỉ là phấn trắng, bảng đen, hàng cây, ghế đá mà còn là những người đã khiến chị muốn đến trường mỗi ngày.

Chị say sưa kể:

“Ngày ấy chị nhút nhát lắm, mỗi lần thầy cô gọi là ấp a ấp úng, nói không thành câu. Chị sợ nhất là cô chủ nhiệm, lại là cô dạy Ngữ văn nữa. Cô nghiêm khắc nhưng thật ra cô thương trò đáo để. Những lời “mắng yêu” của cô sao mà ngộ nghĩnh và dễ thương làm sao! Cô rầy rồi cô lại “xoa”. Riết rồi chị quen chất giọng ấy lúc nào không biết, hôm nào vắng cô là chị lại tìm bóng dáng thân quen ấy. Ông bà mình thường dạy: thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai quả không sai. Chính sự yêu thương ấy đã giúp chị mạnh dạn, tự tin hơn. Ôi người cô đáng yêu của tôi!

Chị nhớ có một lần cô bị té phải nghỉ một tuần lễ. Trong tuần ấy, tụi chị không nghe được “chất giọng” đặc biệt ấy, tự nhiên thấy thiếu một thứ gì đó rất quan trọng. Tuần sau cô đến trường, từ xa thấy quen thuộc nhưng lại khập khiễng từng bước chân nặng nề, tự dưng chị cảm thấy tim mình thắt lại, sống mũi cay cay nhưng trong lòng lại rộn rã niềm vui vì cô đã về với tụi chị - lũ học trò nhất quỷ nhì ma mà mọi người hay nói.

Tụi chị vây lấy cô, đứa xách cặp, đứa nắm tay dìu cô, đứa thì hỏi tùm lum “cô khỏe chưa, chân còn đau nhiều không, cô uống nước nha,...”. Cô cười rất tươi, khóe mắt rưng rưng - cô xúc động. Và cũng từ đó tụi chị ngoan hơn, có trách nhiệm hơn. Và trong lòng chị, cô mãi mãi là thần tượng, là người mà chị luôn quý trọng. Ngoài ra, chị còn có đám bạn “chí cốt” của mình, nào là Trà Mỹ, Kỳ Duyên, Thành Đạt, Kim Khánh, Minh Long... cùng chia sẻ ngọt bùi trong những ngày cùng chung lớp học, chung một mái trường”.

Bỗng... Một tiếng “soạt” của chiếc lá làm em giật mình. À, thì ra mình đang nói chuyện với chính mình!

Trở về với thực tại, em cảm thấy mình vô cùng may mắn và hạnh phúc. Vì ở ngôi nhà thứ hai này, em được yêu thương, được quan tâm, được chắp cánh ước mơ, được thỏa sức khám phá, được thể hiện chính mình. Và đặc biệt ở đây - chính ngôi trường này, giúp em hiểu rằng “hạnh phúc” không phải là những gì thật lớn lao, đôi khi chỉ là những điều rất bình thường và giản dị: một lời “mắng yêu”, một cái xoa đầu của thầy cô lại là động lực để em tiếp tục phấn đấu trong học tập và rèn luyện. Hay chỉ là những lần giận dỗi với bạn, rồi xin lỗi, rồi lại huề nhau, rồi cùng tung tăng chạy khắp sân trường.

Trời trong xanh. Gió hiền hòa. Mây trôi trôi. Những khóm hoa khoe sắc như chào đón chúng em. Ngày mới bắt đầu. Bây giờ sân trường không vắng lặng nữa mà đã ồn ào, náo nhiệt bởi đám bạn đang đùa nghịch, trò chuyện với nhau rất vui vẻ, em và các bạn cùng nắm tay: “Nào! Chúng ta hãy vào lớp, sẵn sàng cho buổi học hôm nay nhé!”.

3 bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026"

Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241

Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc

Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện).