Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Những sắc màu hạnh phúc
Mái trường không chỉ là nơi lưu giữ những bài học đầu đời, mà còn là nơi mỗi ước mơ được gieo mầm và những yêu thương được vun đắp.
Bài viết này trong chuyên đề Trường học hạnh phúc
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Nguyễn Linh Nhi - Lớp: 5A3, Trường Tiểu học Bùi Quốc Khái (Hà Nội) tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Nếu được vẽ về ngôi trường của mình, em sẽ dùng rất nhiều màu: Em sẽ dùng màu xanh để vẽ những ước mơ đang lớn lên mỗi ngày. Em sẽ dùng màu vàng để vẽ những nụ cười trong veo của tuổi học trò. Em sẽ dùng màu đỏ để vẽ sự nhiệt huyết của thầy cô và những cố gắng không ngừng của chúng em. Em sẽ dùng màu trắng để vẽ sự hồn nhiên, trong trẻo của những năm tháng tuổi thơ.
Nhưng nếu cô giáo mỹ thuật hỏi em: “Con sẽ đặt ai ở giữa bức tranh ấy?” Em sẽ không cần suy nghĩ lâu. Em sẽ vẽ cô Nguyễn Thị Thúy Hường - Hiệu trưởng Trường Tiểu học Bùi Quốc Khái. Bởi trong cảm nhận của một học sinh lớp 5A3 như em, cô không chỉ là người đứng đầu một ngôi trường. Cô giống như người họa sĩ đang ngày ngày cầm chiếc cọ đặc biệt của mình để vẽ nên một ngôi trường bằng những sắc màu của yêu thương, sáng tạo và hạnh phúc.
Bức tranh đầu tiên - một ngôi trường còn rất trẻ. Khi em nghĩ về điều đó, em thấy ngôi trường của mình thật đặc biệt. Trường mới chỉ vừa tròn một tuổi. Một tuổi - còn rất trẻ so với những ngôi trường đã có hàng chục, thậm chí hàng trăm năm tuổi. Nhưng em nghĩ, tuổi của một ngôi trường không chỉ được tính bằng số năm. Tuổi của ngôi trường còn được tính bằng bao nhiêu ước mơ đã được gieo xuống, bao nhiêu nụ cười đã nở, bao nhiêu học sinh đã trưởng thành và bao nhiêu trái tim đã tìm thấy niềm vui dưới mái trường ấy. Điều em ấn tượng ở cô Hường là cô là một người rất yêu nghệ thuật. Có lẽ chính vì nhìn cuộc sống bằng con mắt của một người yêu nghệ thuật nên cô nhìn học sinh chúng em cũng khác. Cô dùng những “nét cọ” rất đặc biệt.
Nếu một họa sĩ vẽ một bức tranh bằng màu sắc thì cô Hường lại vẽ ngôi trường bằng những điều rất đặc biệt. Cô vẽ bằng những ý tưởng mới. Cô vẽ bằng những hoạt động trải nghiệm. Cô vẽ bằng những cơ hội để học sinh được thể hiện bản thân. Cô vẽ bằng những cuộc gặp gỡ truyền cảm hứng. Em đặc biệt nhớ những hoạt động mà cô kết nối để chúng em được giao lưu với những người nghệ sĩ nổi tiếng trong nước và quốc tế. Nhưng nhờ sự kết nối của cô, chúng em có cơ hội được gặp gỡ, được lắng nghe và được trò chuyện. Và biết đâu, nhiều năm sau, một trong những học sinh Bùi Quốc Khái sẽ trở thành người truyền cảm hứng cho các thế hệ khác. Nếu điều ấy xảy ra, em nghĩ trong câu chuyện thành công của chúng em sẽ luôn có một phần rất nhỏ mang tên: “Cô Thúy Hường - người đã gieo hạt giống ước mơ.”
Một bức tranh đẹp không thể chỉ có những màu rực rỡ. Nó cần cả những khoảng màu dịu dàng. Với em, đó là màu xanh của sự an toàn và yêu thương. Ở trường, chúng em cần được học. Nhưng chúng em cũng cần được lắng nghe, cần được mắc lỗi, cần được sửa sai, cần được động viên khi buồn, cần có một người lớn nói với mình: “Không sao đâu, con cố gắng lần sau nhé!”
Màu tiếp theo em muốn tô lên là màu vàng của cô giáo chủ nhiệm năm cuối cấp. Năm nay, chúng em là học sinh lớp 5A3 - những học sinh cuối cấp của trường Tiểu học Bùi Quốc Khái. Và người đồng hành trực tiếp với chúng em trong năm học đặc biệt này là cô Nguyễn Thị Hường - giáo viên chủ nhiệm. Nếu cô Thúy Hường là người vẽ những bức tranh lớn cho cả ngôi trường thì cô Nguyễn Thị Hường giống như người đang cẩn thận vẽ từng nét nhỏ trong bức tranh của lớp 5A3. Cô biết chúng em là những học sinh cuối cấp. Chúng em sắp phải chia tay mái trường tiểu học. Vì vậy, năm học này không chỉ là năm học của những bài kiểm tra và điểm số. Đó còn là năm học của những kỷ niệm cuối cùng. Lần cuối chúng em ngồi trong lớp học Tiểu học. Lần cuối tham gia một số hoạt động với tư cách học sinh tiểu học. Lần cuối được gọi: “Cô ơi!” và nghe cô đáp lại “Ừ, cô đây!” Có lẽ sau này chúng em sẽ gặp rất nhiều thầy cô khác. Nhưng cảm giác được làm học sinh lớp 5A3 dưới mái trường này sẽ chỉ có một lần. Cô Nguyễn Thị Hường có thể sẽ nhắc chúng em học bài. Có thể sẽ nghiêm khắc khi chúng em làm chưa tốt. Có thể sẽ yêu cầu chúng em phải cố gắng hơn. Nhưng đằng sau sự nghiêm khắc ấy là niềm tin. Cô tin chúng em có thể trưởng thành. Cô tin chúng em có thể tự tin bước vào cấp học mới.
Và điều cuối cùng, em muốn nói đó là: “Bức tranh chưa hoàn thành”. Nếu hỏi em bây giờ: “Trường Tiểu học Bùi Quốc Khái đã hoàn hảo chưa?” Em sẽ trả lời là: “Chưa ạ!” Bởi vì trường chúng em chỉ mới một tuổi. Bức tranh ấy chắc chắn còn rất nhiều khoảng trắng. Nhưng em lại nghĩ: “Khoảng trắng không đáng sợ”. Khoảng trắng là nơi chúng ta có thể vẽ tiếp. Ngày mai, chúng em sẽ vẽ thêm một thành tích mới, một hoạt động mới, một tình bạn đẹp, một bài học đáng nhớ, một ước mơ được thực hiện, một học sinh trưởng thành, một thầy cô mới đến, một thế hệ học sinh mới bước qua cánh cổng trường.
Và cứ thế, bức tranh Bùi Quốc Khái sẽ ngày càng rộng hơn. Đến một ngày, những học sinh lớp 5A3 chúng em đã trưởng thành, quay lại trường, có lẽ ngôi trường khi ấy sẽ khác rất nhiều. Nhưng em mong những màu sắc đẹp nhất vẫn còn nguyên: Màu của yêu thương - Màu của sáng tạo - Màu của niềm tin - Màu của ước mơ.
Em biết mình sẽ không học ở trường Tiểu học Bùi Quốc Khái mãi mãi. Rồi chúng em sẽ lớn. Sẽ bước qua cánh cổng trường để đến một ngôi trường mới. Ở đó sẽ có những người bạn mới, những thầy cô mới, những bài học mới nhưng em tin rằng có một thứ sẽ ở lại rất lâu. Đó là màu sắc của những năm tháng tiểu học, là màu xanh của sân trường, là màu trắng của trang vở, là màu vàng của nắng, là màu đỏ của những lá cờ, là tiếng cười của bạn bè, là ánh mắt của thầy cô.
Nếu một ngày nào đó em trở thành một người lớn, có thể em sẽ quên một vài công thức toán, quên một số bài học, quên cả những con điểm đã từng khiến mình hồi hộp. Nhưng em nghĩ mình sẽ không quên cảm giác của những ngày được làm học sinh lớp 5A3. Không quên mái trường Bùi Quốc Khái. Không quên những người thầy, người cô đã góp phần tạo nên tuổi thơ của chúng em.
Và đặc biệt, em sẽ nhớ người phụ nữ mà trong bức tranh của riêng em, luôn đứng ở vị trí trung tâm làm với chiếc cọ trên tay: “Cô Nguyễn Thị Thúy Hường.” Cô đang vẽ. Chúng em đang lớn lên. Và bức tranh mang tên “Trường học hạnh phúc” vẫn đang được tiếp tục. Em tin rằng rồi một ngày, khi nhìn lại, chúng em sẽ mỉm cười và nói: “Thật may mắn vì tuổi thơ của chúng em đã có một ngôi trường như thế".
Thật may mắn vì chúng em đã được học cách ước mơ. Và thật may mắn vì giữa những năm tháng đẹp nhất của tuổi thơ, chúng em đã gặp những người thầy, người cô biết cách làm cho mỗi đứa trẻ trở thành một sắc màu đẹp đẽ của cuộc đời.
Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026"
Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241
Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc
Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện).










