Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Tiểu học Xuân La - Nơi hạnh phúc được trao đi, tình yêu được đong đầy
Với Phạm Huy Anh, trường học hạnh phúc là nơi được ghép nên từ niềm tin, yêu thương và sẻ chia. Những điều giản dị ấy đã trở thành ký ức đẹp theo em suốt những năm tháng dưới mái trường Xuân La.
Bài viết này trong chuyên đề Trường học hạnh phúc
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Phạm Huy Anh - Lớp 5A5, Trường Tiểu học Xuân La (Hà Nội) tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Nhà văn Helen Keller từng nói: “Những điều tốt đẹp nhất thế giới không thể nhìn thấy hay chạm vào được, chúng phải được cảm nhận bằng trái tim.” Thật vậy, nếu có ai hỏi em điều gì khiến em hạnh phúc nhất ở Trường Tiểu học Xuân La, em sẽ không kể về sân trường rộng hay những dãy lớp học khang trang. Với em, mái trường hạnh phúc là một bức tranh muôn màu, vô cùng ấm áp, được ghép lại từ sự tận tụy của các thầy cô, tình yêu thương lặng lẽ của những cô bác nhân viên trong trường, và cả sự sẻ chia trong trẻo của bè bạn. Đã 4 năm trôi qua dưới mái trường thân yêu, em đã nhặt được vô vàn những mảnh ghép lấp lánh như thế.
Mảnh ghép đầu tiên, sâu đậm nhất trong em là mảnh ghép của "niềm tin", và người đặt nó vào tay em là cô Thuỳ, giáo viên chủ nhiệm lớp 2. Hôm ấy, cô trả bài kiểm tra Toán, và trên trang giấy của em hiện ra một con số đỏ chót: 5 điểm, trong khi bạn An ngồi cạnh được 10. Em tủi thân đến mức chỉ muốn giấu chặt tờ giấy xuống đáy cặp. Nhưng đến giờ ra chơi, khi cả lớp đã ùa ra sân, cô Thuỳ kéo ghế ngồi xuống bên em. Cô không hề trách móc mà chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Con thấy phần nào khó nhất nào?". Cô giảng lại từng bước, kiên nhẫn đến lạ, rồi nhìn em mỉm cười: "Lần này chưa tốt, nhưng cô tin lần sau con sẽ làm được. Cô tin con." Chỉ ba chữ ấy thôi mà em thấy lòng mình ấm hẳn lên, như vừa được cởi bỏ một tảng đá vô hình. Bài kiểm tra sau em được 9 điểm, và niềm vui lúc ấy lớn hơn bất cứ điểm 10 nào em từng có.
Từ "niềm tin" của cô Thùy, em bắt đầu nhận ra xung quanh mình, mỗi góc sân, mỗi hành lang đều có những người đang âm thầm điểm tô cho bức tranh hạnh phúc của trường Xuân La. Ngay từ sáng sớm bước qua cổng, tình thương ấy là lời nhắc nhở ân cần của bác bảo vệ khi em lỡ đi học muộn: "Sao hôm nay con đến muộn thế? Lần sau cố gắng dậy sớm hơn một chút nhé!". Đi dọc sân trường, em lại bắt gặp nụ cười rạng rỡ của cô hiệu trưởng Tuyết. Cô giống như một người mẹ hiền, lúc nào cũng dặn dò: "Các con chạy từ từ thôi, ngã là đau đấy!". Có lần em vấp ngã trước mặt cô, cô vội chạy lại đỡ em dậy, phủi bụi trên đầu gối em mà ánh mắt còn lo lắng hơn cả em.
Nếu cô Tuyết luôn dịu dàng sợ em vấp ngã, thì thầy Đăng dạy thể dục lại dạy em cách để ngã rồi dũng cảm đứng dậy. Giờ thể dục nào thầy cũng cổ vũ nhiệt tình nhất cho bạn chạy chậm nhất lớp, hô vang tên bạn ấy to hơn cả người về đích đầu tiên. Rồi đến buổi trưa, tình yêu thương lại mang hương vị ấm nóng từ suất cơm của bác Ngân nhà bếp, cùng câu hỏi quen thuộc: "Hôm nay con ăn có ngon không? Thích ăn món gì để bác báo các cô chú làm nhé?".
Và bức tranh ấy sẽ không thể trọn vẹn nếu thiếu đi mảnh ghép của tình bạn. Đó là buổi sáng em để quên đồ ăn, bụng đói meo, bạn An lặng lẽ bẻ đôi chiếc bánh mì ruốc đẩy sang: "Cầm đi, tớ no rồi". Một nửa chiếc bánh hôm ấy ngon hơn bất cứ thứ gì em từng ăn. Hay đó là ngày bạn Hân, người nhút nhát nhất lớp, lần đầu run rẩy dám đứng lên đọc bài văn trước bục giảng. Khi bạn đọc xong câu cuối, cả lớp vỗ tay thật to. Em biết, tràng vỗ tay ấy không chỉ vì bài văn hay, mà vì ai cũng muốn Hân biết bạn ấy vừa dũng cảm đến nhường nào.
Ba năm đã trôi qua, giờ em đã là học sinh lớp 5. Em có thầy cô mới, lớp học mới, nhưng mỗi lần rảo bước trên sân trường, em vẫn như nghe văng vẳng tiếng cô Tuyết nhắc học sinh chạy chậm lại, tiếng thầy Đăng cổ vũ trên sân, lời bác Ngân dặn dò giờ cơm, và đặc biệt là câu nói "Cô tin con" vẫn luôn theo em mỗi khi gặp một bài toán khó.
Ông bà ta có câu:
"Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao".
Em nhận ra, mái trường hạnh phúc không phải là một phép màu to tát do một ai đó tự tạo ra, mà được góp nên từ rất nhiều bàn tay yêu thương. "Hòn núi" hạnh phúc ấy được đắp bồi từ ba chữ “Cô tin con” vực em dậy sau một bài toán điểm 5, nửa chiếc bánh mì chia đôi lúc đói lòng, nụ cười ân cần của cô hiệu trưởng và tràng vỗ tay tiếp sức cho một người bạn nhút nhát.
Và nếu có ai hỏi em trường học hạnh phúc là gì, em sẽ trả lời thật giản dị: đó là nơi em được tin, được thương, rồi lớn lên thành một người biết tin và biết thương người khác. Em thấy mình thật may mắn khi mỗi ngày đều được lớn lên dưới mái Trường Tiểu học Xuân La thân yêu.
Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026"
Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241
Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc
Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện).










