Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Những trang nhật ký của con
Giữa những ngày căng thẳng vì kỳ thi, một giờ học đặc biệt đã mang đến cho em những tiếng cười và sự gắn kết. Từ đó, em hiểu rằng hạnh phúc dưới mái trường chính là được thầy cô thấu hiểu, bạn bè sẻ chia và cùng nhau lưu giữ những ký ức đẹp.
Bài viết này trong chuyên đề Trường học hạnh phúc
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Trần Bảo Trâm - Lớp 9/2, THCS Nguyễn Đình Chiểu (Đà Nẵng) tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
“Vở kịch tháng năm và tiếng cười dưới vòm lá bàng”
Gió tháng năm lướt qua tán bàng xanh mướt, mang theo hơi thở ngai ngái của cỏ cây và chút hanh hao của vệt nắng đầu mùa. Nắng chênh chếch đậu trên bậu cửa sổ lớp 9/9, khẽ khàng đánh thức chùm phượng vĩ đang cựa mình thắp lửa. Nắng và gió trêu đùa dệt nên bức tranh giao mùa trong trẻo. Thế nhưng, với những đứa học trò cuối cấp chúng em, nhịp điệu êm ái ấy bị lấp đầy bởi tiếng thở dài lật từng trang đề cương dày cộm, bởi guồng quay hối hả của kỳ thi chuyển cấp đang phả hơi nóng ngay sau gáy.
Lẽ thường, áp lực vô hình ấy dễ đẽo gọt con người ta thành những cỗ máy vô hồn, chỉ biết cắm cúi lao vào những con số. Có những sớm mai thức dậy, cảm giác mệt mỏi bủa vây khiến đôi chân em chùn bước trước cổng trường. Thế nhưng kỳ diệu thay, chính những ngày tháng chênh chao, ngột ngạt nhất của tuổi mười lăm, tâm hồn em lại tìm thấy một bến đỗ bình yên đến lạ. Đó là bến bờ của sự thấu hiểu, của tình thầy trò rạng rỡ, nơi em chạm tay vào định nghĩa vẹn tròn nhất về hai tiếng: “Hạnh phúc”.
Ký ức ấy neo đậu vào giữa học kỳ hai, khi nhịp độ ôn tập đẩy lên cao trào. Lớp học em như một toa tàu chạy đua với thời gian, ai nấy đều bơ phờ trong mớ lý thuyết khô khan. Tự khoác lên mình chiếc áo “áp lực đồng trang lứa” và khát khao sự hoàn hảo, em đã tự nhốt mình vào sự cô độc. Trường học, qua lăng kính của tâm hồn đang quá tải, bỗng thu bé lại chỉ bằng những điểm số vô cảm trên giấy kiểm tra.
Và rồi, một cơn gió mát lành xua tan bầu không khí bức bối ấy. Trong giờ Ngữ văn, thay vì ép chúng em phân tích một đề tài hóc búa, cô giáo mỉm cười hiền hậu như thấu trọn những lo âu đang giấu kín. Cô cất lời nhẹ bẫng: “Tuần sau, thay vì học trên giấy, các nhóm hãy thử sân khấu hóa một tác phẩm. Cô không tìm kiếm những diễn viên xuất chúng, cô chỉ muốn các em được cười, được là chính mình!”. Lời đề nghị ấy như viên đá ném xuống mặt hồ, phá vỡ quy tắc về một giờ học chuẩn mực, đánh thức những rung cảm ngây ngô, trong sáng nhất.
Nhóm em bốc thăm trích đoạn truyện ngắn “Làng” của Kim Lân. Từ những đứa trẻ chỉ quen giấu mặt sau chồng sách cao ngất, chúng em lột xác thành “diễn viên” bập bẹ. Góc sân trường dưới vòm lá bàng chiều muộn hóa thành sân khấu rực rỡ của tuổi mười lăm. Chẳng thể quên cậu lớp trưởng vốn điềm đạm, nay lóng ngóng xắn cao ống quần, giả giọng trọ trẹ cho giống ông Hai: “Hà, nắng gớm, về nào...!”. Cũng chẳng thể quên những cuộc tranh luận đỏ mặt tía tai vì một câu thoại, để rồi cả đám ôm bụng cười ngặt nghẽo khi một đứa bỗng quên sạch kịch bản. Ở đó, không có chỗ cho ganh đua điểm số, chỉ có sự nhường nhịn và tiếng cười giòn tan, trong vắt như pha lê.
Trong ánh hoàng hôn rực rỡ ấy, cô giáo luôn ở đó, lặng lẽ và bao dung. Cô không làm giám khảo khắt khe soi xét từng lỗi nhỏ, mà hóa thân thành người bạn lớn, kiên nhẫn vỗ tay theo từng nhịp diễn. Giữa những ngày oi ả nhất, cô mang đến cho nhóm những que kem mát lạnh. Vị ngọt lịm tan nơi đầu lưỡi, hòa cùng vị mặn của những giọt mồ hôi trên trán bạn bè, chưng cất thành dư vị ngọt ngào. Cõi lòng em bỗng mềm lại. Em vỡ lẽ ra, vẻ đẹp giáo dục đôi khi chẳng nằm ở triết lý cao siêu, mà nảy mầm từ chính sự ân cần, bình dị như thế.
Ngày công diễn, vở kịch dẫu còn vụng về, ánh mắt đôi khi vẫn ngượng nghịu, nhưng tràng pháo tay lại vang dội, nồng nhiệt hơn bao giờ hết. Lời nhận xét cuối giờ của cô đã chạm đến phần sâu thẳm nhất: “Điểm số vở kịch này, cô chấm bằng tình cảm các em dành cho nhau và dũng khí dám bước ra khỏi vùng an toàn. Trường học không phải là đấu trường của những con số. Nó là nơi lưu giữ thanh xuân, nơi các em được phép vấp ngã, được chở che và trưởng thành”.
Lời nói ấy sắc sảo bóc trần những ảo vọng hoàn mỹ mà em từng gồng mình bám víu, nhưng lại ngọt ngào như một liều thuốc chữa lành mọi tổn thương. Em bàng hoàng nhận ra, “trường học hạnh phúc” không phải là chiếc lồng kính êm ái vắng bóng áp lực. Đó là nơi mọi áp lực đều được san sẻ, là nơi mỗi tiếng thở dài của học trò đều được hồi đáp bằng cái xoa đầu thấu hiểu của thầy cô, bằng cái siết tay vững chãi của bạn bè, và bằng những nụ cười, những giọt mồ hôi lấp lánh rơi dưới tán bàng.
Ngoài kia, gió tháng năm vẫn rong chơi cùng vệt nắng rực rỡ. Kỳ thi cận kề, những đêm thức trắng bề bộn hơn. Nhưng trái tim em giờ đã được thắp sáng ngọn lửa ấm áp. Tiếng gọi nhau ríu rít dưới sân trường, ánh mắt tình yêu của cô thầy đã trở thành điểm tựa, giữ em vững vàng trước sóng gió hoang mang. Cảm ơn mái trường đã không chỉ dạy em viết một bài văn hay, mà còn dạy em biết rung động và yêu thương. Mai này, cánh cổng trường khép lại, chông chênh tuổi mười lăm sẽ ngoan ngoãn ngủ yên trong trang lưu bút. Chỉ là... mùa hạ của nhiều năm về sau, giữa bộn bề trưởng thành, liệu có cơn gió nào tình cờ đi ngang, mang theo vẹn nguyên tiếng cười trong vắt ngày hôm nay vọng về?
Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026"
Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241
Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc
Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện).










