13:45 28/08/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Từ những vết xước, tôi học cách viết tiếp ước mơ

Những ngày tháng chông chênh dưới mái trường THCS - THPT Khánh Hòa đã trở thành một hành trình đặc biệt giúp Nhựt Phát học được cách đứng lên, kiên trì theo đuổi đam mê và viết tiếp câu chuyện của chính mình.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Trần Nhựt Phát - Lớp 11A4, Trường THCS-THPT Khánh Hoà (TP Cần Thơ) tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026". 

Bài thi "Từ những vết xước, tôi học cách viết tiếp ước mơ" được đăng tải trên Diễn đàn trẻ em Việt Nam.

Có những giông bão ập đến chẳng phải để vùi dập đời ta, mà để sàng lọc những chân tình. Giữa những lúc chao đảo vì một cú ngã đau đớn nhất, ta mới nhận ra ai là người lặng lẽ ở lại, chẳng quản ngại nhặt nhạnh từng mảnh vỡ vụn của cuộc đời rồi cặm cụi vá víu những giấc mơ tưởng chừng đã dang dở từ lâu.

Những ngày đầu tiên bước chân qua cổng trường THCS THPT KHÁNH HÒA, trong tôi chỉ là sự chông chênh và lạc lõng. Ngôi trường rộng quá, những dãy hành lang dài hun hút, còn tôi thì mang theo cái tôi đầy kiêu hãnh của một đứa trẻ tuổi 15.

Cái từng định nghĩa rằng ngọn lửa đam mê đang bùng cháy trong lòng ngực ấy sẽ đủ sức đưa mình băng băng vào đại tuyển học sinh giỏi Văn. Nhưng cuộc đời chẳng bao giờ đi theo cái cách ta vẽ ra trong tưởng tượng. Tôi trượt. Trượt ngày từ vòng tuyển cấp trường.

Cái cảm giác không có tên mình trong danh sách... nó đắng nghét ở cổ. Đau đớn nhất không phải vì mất đi một danh hiệu, mà là vì niềm tin vào chính mình bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Đáng sợ hơn cả chính là những lời bàn tán ngoài kia. Những tiếng mỉa mai vô tình cứa vào lớp vỏ bọc tự tin mỏng manh của chính tôi: “Viết kiểu gì mà cấp trường cũng rớt?”, “Chắc cũng chỉ thùng rỗng kêu to”. Có những đêm nằm trong phòng, uất ức đến mức vò nát những trang giấy trắng, tôi tự nhủ hay là thôi, buông bút đi, từ bỏ đi. Có lẽ văn chương không sinh ra dành cho mình.

Và  rồi ngay khoảnh khắc tôi muốn buông xuôi tất cả ấy, cô Bé Thơ bước đến.

Cô không chọn cách an ủi những câu sáo rỗng kiểu “thua keo này bày keo khác”. Cô hiểu, một đứa học trò đang tổn thương sâu sắc lúc này cần gì hơn là những lời động viên qua loa. Mùa hè năm ấy, tôi không dám lớp mà tự thu mình lại trong góc nhỏ ở nhà, lặng lẽ khổ luyện viết từng bài văn, gần như dành thời gian chỉ mỗi môn văn. Đều đặn tôi chắt chiu từng con chữ, nắn nót từng trang vàng rồi gửi cho cô. Và cô vẫn ở đó, âm thầm và kiên nhẫn. Cô đọc từng bài viết còn đầy rẫy sự hoang mang và những vết xước của tôi, tỉ mỉ góp ý, sửa cho tôi từng cách diễn đạt, từng tầng ý nghĩa rồi mới gửi lại.

Tôi nhớ như in khoảnh khắc màn hình điện thoại sáng lên dòng tin nhắn khi cô vừa công bố đội tuyển cấp thành phố: “Em không được bỏ cuộc nhé. Chúng ta vẫn tiếp tục ôn. Năm sau cô nghĩ em sẽ làm được.” Chỉ vài dòng tin nhắn đơn giản ấy thôi mà đọc lên thấy cay xè sống mũi. Cô tin tôi, một niềm tin tròn đầy và bao dung đến mức nếu lúc ấy tôi bỏ cuộc, tôi sẽ thấy hổ thẹn với chính mình suốt đời. Nhận được sự nâng đỡ ấy giữa những ngày oi ả, tôi biết mình không còn đường lùi, cũng chẳng được phép gục ngã.

Hành trình ấy của tôi, may mắn thay chưa bao giờ đơn độc. Tôi có anh Đình chị Phương, những người đi trước đã nếm đủ vinh quang lẫn cay đắng của con đường phu chữ: Anh chị không nhìn tôi bằng ánh mắt của kẻ thất bại. Chị Phương dành thời gian phân tích cặn kẽ từng luận điểm non nớt của tôi, chỉ ra cái tư duy lối mòn mà tôi đang tự giam mình trong đó. Anh Đình thì chia sẻ những kinh nghiệm thực chiến, dạy tôi thả “cái hồn” vào trong trang giấy thay vì viết khô khan, máy móc. Những lời nhận xét thẳng ấy của anh chị đã cho tôi thấy được khuyết điểm mà bản thân còn đang mắc phải. Họ dạy tôi hiểu rằng: Văn chương thật chất chẳng phải cuộc đua của những từ hoa hòe, hoa sói, mà là sự chưng cất từ nỗi niềm sâu thẳm và chân thật nhất của trái tim.

“Ví chăng đổi họa làm ra phúc

Hay túi khôn đong lại những đầy"

                             Hồ Chí Minh

Khép lại một năm học với biết bao kỉ niệm, giờ đây khi đứng giữa sân trường Khánh Hòa và ngước nhìn lên những chùm hoa phượng đỏ rực cháy lên trong nắng, tôi bồi hồi cảm xúc khó tả. Mái trường từng xa lạ ngày nào, chẳng biết từ lúc nào đã hóa thành hơi thở, nhịp đập trong tim, thành ngôi nhà thứ hai, thành những người cha, người mẹ, người anh chị ruột thịt từ bao giờ.

THCS - THPT Khánh Hòa không chỉ dạy tôi cách viết nên những trang văn mà dạy tôi cách viết nên chính cuộc đời mình từ những vết xước. Nơi ấy có tình thương không cần phô trương của cô Bé Thơ, có sự dìu dắt tận tình từ anh Đình chị Phương, và có cả những vòng tay của thầy cô giáo kính yêu bao dung ôm trọn những ngày tôi chới với nhất. Định nghĩa về một “ngôi trường hạnh phúc” đối với tôi giản dị lắm, đó là nơi chấp nhận ta sai  lầm, được vấp ngã, để rồi chính từ tro tàn của thất bại, ta biết đứng lên với sự tử tế và kiêu hãnh của một người thật sự trưởng thành.

Từ ân tình sâu nặng ấy, tôi mang theo một lời hứa với chính mình, sẽ không bao giờ buông, sẽ không ngừng mài dũa con chữ làm nhân cách để sống xứng đáng với những gì mái trường Khánh Hòa đã trao gửi.

Cám ơn ngôi trường ấy đã cho tôi chỗ dựa vững chãi nhất để bước ra thế giới ngoài kia, bằng tất cả lòng biết ơn chân thật từ đáy tim mình.

Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026":

Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241

Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc

Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện).