14:29 27/08/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Mạch Sáng

Với Lê Vũ Hạnh Trâm, cô Võ Thị Như Ánh chính là người đã thắp lên ngọn lửa yêu văn, yêu người và sống tử tế.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Lê Vũ Hạnh Trâm - Lớp: 9/1, TH&THCS Thủy Châu (Huế) tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026". 

Mái trường
Bài thi "Mạch sáng" được đăng tải trên Diễn đàn trẻ em Việt Nam.

"Ơn thầy soi lối dẫn đường

Cho con vững bước dặm trường tương lai."

Có những con người lặng lẽ như cơn gió đầu mùa - không phô trương, không ồn ào, chỉ nhẹ nhàng đi qua cuộc đời người khác bằng sự tận tụy và yêu thương. Có những cuộc gặp gỡ chỉ kéo dài một năm học, nhưng lại đủ để trở thành hành trang cho cả một chặng đường dài phía trước. Tuổi học trò của mỗi người đều có một bóng hình như thế - một người thầy, người cô không chỉ dạy kiến thức mà còn âm thầm gieo vào tâm hồn học trò từ niềm tin, lòng nhân ái và khát vọng vươn lên.

Với tôi, người để lại dấu ấn sâu đậm nhất chính là cô Võ Thị Như Ánh - nguyên Phó Hiệu trưởng nhà trường, nay cô đã nghỉ hưu. Năm lớp 7, tôi may mắn được cô trực tiếp bồi dưỡng môn Ngữ văn. Đó không chỉ là một lớp học dành cho những học sinh yêu văn, mà còn là nơi những tâm hồn non trẻ được cô lặng lẽ nhóm lên ngọn lửa của niềm say mê và sự tử tế.

Cô không cao lớn, cũng chẳng có những điều hoa mỹ. Mỗi tiết học, nụ cười hiền và giọng nói chậm rãi của cô luôn mang đến cảm giác bình yên lạ thường Người xưa có câu:

“Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” - chúng tôi, lũ học trò nghịch ngợm, ồn ào, may mắn được “gần đèn”, được soi sáng bởi ánh đèn tri thức và tình thương của cô. Mỗi tiết cô bước vào lớp, cả căn phòng dường như dịu lại. Cô không bắt đầu bài học bằng những định nghĩa khô khan hay những yêu cầu phải ghi chép thật nhanh. Thay vào đó, cô thường kể một câu chuyện, đọc một đoạn thơ hoặc đặt ra một câu hỏi rất giản dị: “Nếu là nhân vật ấy, các em sẽ lựa chọn như thế nào?”.

Những câu hỏi ấy không có đáp án đúng hay sai. Điều cô mong muốn không phải là một bài văn hoàn hảo, mà là một trái tim biết rung động. Tôi còn nhớ rất rõ một buổi học khi cả lớp nhận lại bài viết. Có bạn đạt điểm cao, có bạn chưa được như mong muốn. Không khí trong lớp chùm xuống. Tôi cũng lặng lẽ nhìn những dòng nhận xét đỏ trên trang giấy, trong lòng không giấu được sự thất vọng. Cô không trách, cũng không so sánh chúng tôi với bất kì ai. Cô chỉ nhẹ nhàng viết một dòng chữ: “Điều đáng sợ nhất không phải là viết chưa hay, mà là không còn muốn viết nữa”. Rồi cô quay xuống, mỉm cười: “Một bài văn chưa hay thì chứng minh hôm nay các em làm chưa tốt”.

Nó không nói rằng các em sẽ mãi như thế. Văn chương cũng như con người, chỉ cần còn muốn lắng nghe và còn muốn cố gắng thì sẽ trưởng thành. Đó chỉ là vài câu nói rất đỗi bình dị, nhưng với tôi, nó giống như một cánh cửa vừa mở ra. Tôi nhận ra học văn không phải để chạy theo điểm số, càng không phải để viết những lời thật đẹp, mà là học cách nhìn cuộc sống bằng đôi mắt biết yêu thương và trái tim biết cảm nhận. Từ ngày hôm ấy, tôi không còn sợ những bài văn bị gạch xóa, bởi tôi hiểu mỗi bài sửa bài cũng là một lần mình lớn thêm.

Điều khiến tôi khâm phục cô không chỉ bởi kiến thức sâu rộng mà còn là cách cô truyền cảm hứng. Có những bài thơ tưởng chừng rất quen thuộc, qua lời giảng của cô lại trở nên gần gũi như chính câu chuyện của mỗi chúng tôi. Cô không dạy chúng tôi học thuộc những ý văn có sẵn. Cô dạy chúng tôi biết quan sát một chiếc lá rơi, biết lắng nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ, biết cúi xuống trước một phận người bất hạnh và biết mỉm cười trước những điều bình dị của cuộc sống. Có lẽ vì thế mà mỗi tiết học Văn với cô chưa bao giờ là một chiếc học.

Người ta thường nói trường học hạnh phúc là nơi có những phòng học đẹp, những thành tích đáng tự hào. Với tôi, trường học hạnh phúc trước hết là nơi có những người thầy, người cô biết đặt niềm tin vào học trò. Chính sự bao dung, kiên nhẫn và nhiệt huyết của cô Ánh đã khiến mỗi ngày đến lớp của chúng tôi đều mang theo một niềm háo hức rất riêng. Chúng tôi không chỉ mong được học thêm một bài Văn mới, mà còn mong được cô kể thêm một câu chuyện, được cô góp ý từng câu chữ, từng suy nghĩ còn non nớt. Chính từ những giờ học ấy, tôi hiểu rằng hạnh phúc ở trường không phải là những điều lớn lao, mà được tạo nên từ sự lắng nghe, tin tưởng và yêu thương mà thầy cô dành cho học trò mỗi ngày.

Thời gian trôi thật nhanh. Cô đã hoàn thành chặng đường của mình và nay đã nghỉ hưu. Thế nhưng, ngọn lửa cô từng thắp vẫn sẽ âm thầm cháy trong tim biết bao thế hệ học trò. Cô không chỉ truyền cho tôi tình yêu văn chương, mà còn dạy tôi cách sống tử tế, biết tin và biết cho và không ngừng cố gắng.

Khép lại những năm tháng dưới mái trường thân yêu, điều tôi mang theo không chỉ là những trang vở đầy ắp kiến thức hay những bài văn đã từng được cô sửa từng câu, từng chữ. Điều còn ở lại chính là niềm tin rằng trên hành trình trưởng thành, mình đã từng gặp một người thầy sẵn sàng thắp lên ngọn lửa để học trò tự tin bước tiếp. Có lẽ, một ngôi trường hạnh phúc không được xây nên bằng những dãy phòng học khang trang hay những thành tích rực rỡ, mà được vun đắp từ những người thầy, người cô như cô Võ Thị Như Ánh - những người lặng lẽ gieo yêu thương, truyền cảm hứng và để lại trong lòng học trò một ánh sáng đủ ấm để soi đường cho cả mai sau.

Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026":

Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241

Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc

Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện).