Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Nơi hạnh phúc được gọi tên bằng những điều giản dị
Từ những ngày đầu còn bỡ ngỡ đến khi trở thành cô học trò lớp 8, hành trình trưởng thành của một nữ sinh Trường THCS Bình Nguyên luôn có bóng dáng người cô tận tâm bên cạnh. Qua những lần vui, buồn và cả một lần vấp ngã, cô học trò ấy nhận ra hạnh phúc học đường đôi khi bắt đầu từ một người thầy, người cô đủ yêu thương để giúp mình trưởng thành.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Phạm Huỳnh Thảo My - Lớp 8A - Trường THCS Bình Nguyên, Xã Bình Sơn, Tỉnh Quảng Ngãi tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Bài viết là những lát cắt trong trẻo về hành trình trưởng thành của một cô học trò dưới mái trường THCS Bình Nguyên, nơi những kỷ niệm tuổi học trò thêm đẹp qua sự tận tâm, yêu thương và dìu dắt của cô Phạm Minh Ngọc – giáo viên môn Toán.
Khi những tiếng ve cuối hè thưa dần và sắc hoa phượng đỏ bắt đầu nhường chỗ cho những chồi non xanh mướt, lòng em lại xao xuyến một cảm xúc thật đặc biệt. Thu này em chính thức bước vào lớp 8, độ tuổi không còn quá ngơ ngác như ngày đầu cấp nhưng cũng chưa hẳn là người lớn. Mái trường gắn bó với em suốt những năm tháng thanh xuân trong trẻo ấy chính là trường trung học cơ sở Bình Nguyên.
Ngôi trường của em nằm ở một vùng nông thôn yên bình dịu mát. Xung quanh trường là những cánh đồng lúa xanh rờn tỏa hương thơm mộc mạc của quê hương cùng con đường nhựa Bắc - Nam chạy dài tít tắp. Trong khuôn viên, những hàng cây bàng, cây me tây bóng mát xòe tán rộng, là nơi chúng em tìm tụm cười đùa sau mỗi giờ học. Dù là một ngôi trường làng đơn sơ, nhưng nơi đây chưa bao giờ thiếu đi sự rộn rã. Nhờ có sự rộn ràng từ chính các hoạt động ngoại khóa như: lễ hội ẩm thực dân gian, ngày hội đọc sách hay các hội thao thi đua nhiệt huyết, mỗi ngày đến trường với em đều là một ngày vui. Chính không khí ấm áp ấy đã truyền cho chúng em một niềm hứng khởi và năng lượng tươi trẻ để mỗi sáng hân hoan cắp sách tới trường.
Người cô kính yêu
Trong suốt hành trình lớn lên dưới mái trường này, hình bóng mà em kính trọng nhất là cô Phạm Minh Ngọc.
Em vẫn nhớ như in những ngày đầu tiên của năm lớp 6. Bước vào một môi trường mới với thầy cô, bạn bè hoàn toàn xa lạ, em không khỏi bỡ ngỡ và rụt rè. Chính cô Ngọc - giáo viên dạy môn Toán của em là một trong những người đầu tiên dùng ánh mắt ấm áp và nụ cười dịu dàng để xua tan đi sự lạc lõng trong em. Thời gian trôi qua, từ một đứa trẻ ngơ ngác ngày nào, em dần trở nên chín chắn, vững vàng hơn, và trên mỗi bước trưởng thành ấy luôn có sự đồng hành lặng thầm của cô.
Cô không chỉ truyền cho em tình yêu với những con số hay các phép tính khô khan, mà cô còn là người nuôi dưỡng tâm hồn chúng em. Dưới sự dạy dỗ của cô, tri thức không chỉ dừng lại trên trang sách. Có một kỷ niệm mà em sẽ chẳng bao giờ quên: Vào kỳ thi giữa kỳ 2, vì quá chủ quan và nghĩ mình đã chuẩn bị tốt, em đã nhận về một kết quả môn toán thật thất vọng. Lúc nhìn thấy điểm số, em hụt hẫng vô cùng. Nhưng cô Ngọc - người luôn đặt nhiều hy vọng vào em - đã không hề trách mắng hay dùng những lời an ủi sáo rỗng.
Cô nhẹ nhàng đến bên em và bảo: "Điểm số không đánh giá toàn bộ một con người, nhưng nó phản ánh thái độ học tập của em. Cô hy vọng em sẽ biết nhìn lại mình và biến lỗi sai thành bài học cho tương lai".
Lời dặn dò điềm tĩnh ấy đã chạm sâu vào lòng em hơn bất kỳ lời trừng phạt nào. Cô dạy em thẳng thắn biết đối mặt với thất bại, biết tự đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.
Những giờ học của cô luôn đong đầy sự tận tụy. Bên cạnh kiến thức chuyên môn, cô thường lồng ghép những câu chuyện đời thường để dạy chúng em về đạo đức, về lòng bao dung, sự tử tế và ý chí vươn lên trong cuộc sống. Cô dạy chúng em rằng, làm một học sinh giỏi toán là tốt, nhưng trước hết phải làm một con người tốt có đạo đức, biết yêu thương và sống có trách nhiệm. Sự răn đe nghiêm khắc của cô luôn đi cùng tình thương bao la, giúp em hiểu rằng tình yêu thương đôi khi không phải là xoa dịu mà là đôi khi giúp học trò trở nên tốt hơn mỗi ngày.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới ngày nào còn bỡ ngỡ mà nay em đã sắp sửa trở thành một học sinh lớp 8. Dạo gần đây, khi nghe thông tin về việc sắp nhập trường, trong lòng em lại trào dâng một cảm giác bâng khuâng, tiếc nuối khó tả. Em lo sợ những cái tên thân thương, những góc sân quen thuộc rồi sẽ có nhiều đổi thay theo quy luật thời gian.
Thế nhưng, dù tương lai có thế nào, dù tên gọi hay diện mạo có nhiều thay đổi, thì trong trái tim em, mái trường mang tên THCS Bình Nguyên vẫn mãi là ngôi nhà hạnh phúc nhất mỗi khi cười về. Nơi đây đã khắc ghi trọn vẹn tuổi thơ trong sáng, lưu giữ kỷ niệm về những người thầy, người cô tuyệt vời như cô Ngọc, cùng biết bao nụ cười rạng rỡ của bạn bè. Dưới mái trường Bình Nguyên thân yêu, em đã hiểu rằng hạnh phúc đôi khi thật đơn giản: đó là mỗi sáng được cắp sách đến trường, được yêu thương, được lắng nghe và trưởng thành hơn mỗi ngày.
| Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026" Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241 Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện). |

Phạm Huỳnh Thảo My - Lớp 8A - Trường THCS Bình Nguyên











