Cậu bé khiếm thị dùng âm nhạc để chạm tới trái tim người nghe
Giữa phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm mỗi dịp cuối tuần, tiếng trống, tiếng sáo và đàn organ của cậu bé khiếm thị Trần Đình Vinh Quang vẫn khiến nhiều người dừng chân lắng nghe. Không nhìn thấy ánh sáng từ nhỏ, nhưng bằng tình yêu mãnh liệt dành cho âm nhạc, cậu bé đã chạm tới trái tim người nghe bằng chính nghị lực và cảm xúc chân thành của mình.
Tối cuối tuần tại phố đi bộ quanh hồ Hoàn Kiếm, giữa dòng người tản bộ đông đúc và ánh đèn lung linh của Hà Nội về đêm, nhiều người bất chợt dừng chân trước những thanh âm đầy cảm xúc vang lên từ một góc nhỏ gần phố Tràng Tiền.
Không sân khấu lớn. Không ánh đèn hoành tráng. Chỉ có tiếng trống, tiếng sáo, tiếng đàn và một cậu bé đang say mê biểu diễn bằng tất cả tình yêu dành cho âm nhạc.
Ít ai biết rằng, nghệ sĩ nhí ấy là một cậu bé khiếm thị bẩm sinh.
Em là Trần Đình Vinh Quang (SN 2014, quận Long Biên, Hà Nội) - thành viên của Ban nhạc Nắng Mới, nhóm nghệ sĩ đường phố nhỏ tuổi đang mang tới những thanh âm giàu cảm xúc cho không gian phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm mỗi dịp cuối tuần.
Điều khiến nhiều người xúc động không chỉ là khả năng chơi nhạc của Quang, mà còn là cách em cảm nhận thế giới bằng âm thanh và trái tim của mình.
Chia sẻ với phóng viên Tạp chí Trẻ em Việt Nam, anh Trần Hải - bố của Vinh Quang cho biết, âm nhạc đến với con trai không giống như một môn học thông thường, mà như một phần máu thịt.
“Từ khi còn rất nhỏ, dù không nhìn thấy ánh sáng nhưng Quang lại có khả năng cảm nhận âm thanh rất đặc biệt. Con có thể ngồi hàng giờ để lắng nghe tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng trống rồi ghi nhớ từng nhịp, từng giai điệu. Có những bài hát chỉ nghe vài lần là cháu đã có thể ngân nga đúng cao độ, đúng cảm xúc khiến cả gia đình bất ngờ”, anh Hải xúc động kể.
Không nhìn thấy phím đàn, không nhìn được động tác hướng dẫn, Vinh Quang học nhạc hoàn toàn bằng thẩm âm, đôi tay và sự cảm nhận.
Cậu bé nhớ vị trí từng phím organ bằng xúc giác, cảm nhịp bằng trái tim và ghi nhớ giai điệu bằng tâm hồn. Chỉ cần nghe một đoạn nhạc thoáng qua, em có thể tự tìm lại tiết tấu trên trống điện tử hoặc thổi lại bằng sáo trúc với cảm xúc rất tự nhiên.
Với Vinh Quang, mỗi âm thanh đều mang một màu sắc riêng.
Tiếng sáo trúc là hơi thở của quê hương. Tiếng trống chèo gợi sự rộn ràng của văn hóa dân tộc. Còn tiếng đàn organ lại mở ra cho em một thế giới bay bổng của riêng mình.
“Tôi nghĩ có lẽ vì không nhìn thấy bằng mắt nên Quang cảm nhận cuộc sống bằng đôi tai và trái tim sâu sắc hơn người khác. Âm nhạc với con không chỉ là niềm vui hay đam mê, mà còn là cách để con trò chuyện với thế giới, để thể hiện cảm xúc và để vượt qua bóng tối của chính mình. Có những đêm đi diễn ở phố đi bộ về muộn, cháu vẫn ôm cây sáo hay ngồi bên chiếc đàn organ rất lâu. Nhìn con say mê với từng thanh âm, tôi vừa thương vừa tự hào. Tôi hiểu rằng, trong cuộc đời này, có thể ông trời đã khép lại đôi mắt của con, nhưng lại mở ra cho con một tâm hồn nghệ sĩ và khả năng cảm thụ âm nhạc đặc biệt mà không phải ai cũng có được”, người cha chia sẻ.
Có lẽ vì không thể cảm nhận cuộc sống bằng đôi mắt, nên Vinh Quang lại lắng nghe thế giới bằng đôi tai nhạy cảm và một trái tim sâu sắc hơn nhiều người khác.
Âm nhạc với em không chỉ là niềm vui hay năng khiếu. Đó còn là cách để em trò chuyện với cuộc sống, thể hiện cảm xúc và vượt qua bóng tối của chính mình.
Giữa không gian phố đi bộ đông người, nơi nhiều đứa trẻ cùng trang lứa còn e dè trước đám đông, Vinh Quang lại tự tin đứng biểu diễn bằng tất cả đam mê và nguồn năng lượng tích cực.
Những nhịp trống của em đôi khi khiến người qua đường không chỉ dừng lại để nghe nhạc, mà còn để lặng đi vài giây vì xúc động.
Không ít du khách bất ngờ khi biết cậu bé nghệ sĩ ấy là người khiếm thị bẩm sinh. Bởi phía sau những phần trình diễn tưởng như nhẹ nhàng ấy là cả một hành trình đầy kiên trì của gia đình, thầy cô và chính bản thân em.
Trong những năm gần đây, nghệ thuật đường phố tại Hà Nội ngày càng phát triển, đặc biệt tại khu vực phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Không gian công cộng ấy đang dần trở thành “sân khấu mở” để nhiều tài năng trẻ có cơ hội rèn luyện bản lĩnh, nuôi dưỡng đam mê và lan tỏa giá trị tích cực tới cộng đồng.
Sự xuất hiện của Ban nhạc Nắng Mới và nghệ sĩ khiếm thị nhí Trần Đình Vinh Quang không chỉ mang tới những tiết mục âm nhạc cho phố đi bộ, mà còn lan tỏa nguồn năng lượng tích cực tới nhiều người xung quanh.
Giữa không gian đông đúc của phố đi bộ Tràng Tiền, hình ảnh cậu bé khiếm thị say mê bên tiếng trống, tiếng sáo và những giai điệu quen thuộc khiến nhiều người xúc động. Với Vinh Quang, âm nhạc không chỉ là đam mê, mà còn là cách để em cảm nhận cuộc sống và tự tin bước ra thế giới bằng tất cả nghị lực của mình.
Có lẽ chính sự hồn nhiên, chân thành và tình yêu âm nhạc ấy đã giúp cậu bé nhỏ tuổi chạm tới trái tim người nghe giữa lòng Hà Nội./.
Like fanpage để theo dõi thông tin mới nhất










