06:29 23/08/2026

Những người thầy, người cô viết nên câu chuyện "Trường học hạnh phúc"

Trở lại vào năm 2026, cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học hạnh phúc" mùa 2 đã trở thành nơi lưu giữ những câu chuyện đẹp về tình thầy trò. Từ miền Tây sông nước, miền Nam đầy nắng gió đến vùng cao Tây Bắc, các em học sinh đã kể lại bằng chính trải nghiệm của mình về những người thầy, người cô âm thầm thay đổi cuộc đời các em bằng sự yêu thương và thấu hiểu.

Người thầy gieo hạnh phúc từ từng nhịp trống Đội 

Không cần mất quá nhiều thời gian để suy nghĩ, đối với Nguyễn Hoàng Bách, học sinh lớp 8/2 của Trường THCS Giao Long, Xã Giao Long, tỉnh Vĩnh Long “Trường học hạnh phúc” là những điều giản dị hiện hữu dưới mái trường mến yêu của em. 

Trong bài dự thi “Người thầy đã gieo mầm hạnh phúc cho tôi” Bách viết: “Đang được học tập dưới mái trường THCS Giao Long, nhìn lại hành trình đã qua, tôi chợt nhận ra hạnh phúc đối với mình thật giản dị. Nó luôn hiện hữu trong từng nhịp trống Đội, từng tiếng còi morse và đặc biệt là ở hình bóng của thầy Huỳnh Ngọc Chí - Giáo viên Tổng phụ trách Đội kính yêu, người đã đồng hành và dìu dắt tôi từ những ngày đầu năm cấp 2 đến nay.” 

1786701124458_279597697273872420_4678971641645993258_a025978de60afeb4d9fdf50fb77f2b89
Em Nguyễn Hoàng Bách cùng thầy giáo Huỳnh Ngọc Chí tham dự Chương trình Kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Đội TNTP Hồ Chí Minh (Ảnh: NVCC).

Nhắc tới thầy Chí - Giáo viên Tổng phụ trách tại trường THCS Giao Long, Bách liền nhớ về những ngày đầu tiên khi em mới vào trường.

“Ký ức ấy là một buổi tập trống Đội đông đúc cùng rất nhiều bạn học sinh trên sân trường. Buổi tập hôm đó khép lại, nhưng nó lại mở ra một hành trình gắn bó của hai thầy trò trong suốt những năm cấp 2. Khoảng thời gian sau đó, thầy bắt đầu uốn nắn tôi từng chút một: từ cách thắt chiếc khăn quàng đỏ sao cho đẹp, các động tác nghi thức dứt khoát, cho đến tác phong bản lĩnh của một người Chỉ huy Đội.” Bách kể lại. 

Tiếp nối những ngày tháng rèn luyện đó, kỷ niệm làm Bách nhớ mãi chính là khi em tham gia buổi ghi hình để dự thi cuộc thi “Thiếu nhi Bến Tre kể chuyện Bác Hồ”. Tiết trời nóng nực cùng lịch ghi hình kéo dài từ sáng đến tận trưa đã làm ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe của Bách, khiến em liên tục đọc sai. “Thiết nghĩ thầy sẽ gắt gỏng hay thở dài thất vọng, nhưng không, thầy Chí vẫn kiên nhẫn đứng phía sau ống kính, nở nụ cười và nhẹ nhàng kêu tôi làm lại. Chính nụ cười ấy của thầy đã xua tan hết sự căng thẳng, giúp tôi lấy lại tự tin và hoàn thành tốt phần thi.” Bách nhớ lại. 

Chính sự dịu dàng và ân cần của thầy Chí đã tiếp thêm động lực cho em, không chỉ vào buổi ghi hình ngày hôm đó, mà cho tới những năm tiếp theo với kiến thức thầy trao em đã xuất sắc đạt được danh hiệu Giải Nhì toàn tỉnh sau khi tham gia bồi dưỡng thi Chỉ huy Đội giỏi tỉnh Bến Tre. 

“Giây phút tôi được xướng tên lên với danh hiệu Giải Nhì toàn tỉnh, hai thầy trò vỡ òa trong niềm vui sướng. Bữa ăn mừng giản dị sau thi rộn rã tiếng cười, ấm áp như một gia đình. Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách thầy trò như được xóa bỏ. Chính sự tận tụy và tình thương ấm áp của thầy đã truyền cho tôi nguồn năng lượng tích cực, giúp tôi luôn có thêm động lực và niềm vui mỗi ngày đến trường.”

Đến gần đây nhất, hai thầy trò của trường THCS Giao Long tiếp tục gặt hái thành công khi được dự Chương trình Kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Đội TNTP Hồ Chí Minh và nhận bằng khen có thành tích tiêu biểu trong công tác Đội và phong trào thiếu nhi năm 2026. 

“Tấm bằng khen ấy không chỉ ghi nhận những năm tháng nỗ lực cố gắng của cá nhân tôi, mà quan trọng hơn, đó chính là minh chứng cho thành tích lặng thầm những năm công tác Đội đầy tâm huyết của thầy Chí” Bách bộc bạch. 

Sau những năm học gắn bó, giờ đầy thầy Chí đã trở thành người cha thứ 2 của Bách, kết thúc bài viết với bốn câu thơ là bao tình cảm trân quý em dành cho thầy. 

“Ánh mắt thầy trao rạng sáng trường, 

Dìu em vững bước trọn con đường. 

Búp măng đón nắng, ơn sâu nặng, 

Trống Đội vang lừng, đượm nghĩa thương.” 

“Nhờ có thầy, tôi không chỉ gặt hái được những giải thưởng, mà quan trọng hơn là học cách sống có trách nhiệm, biết yêu thương và trưởng thành hơn mỗi ngày. Đối với tôi, thầy Chí và mái trường THCS Giao Long chính là định nghĩa trọn vẹn nhất cho “Trường học hạnh phúc”, Bách viết. 

Ngôi trường hạnh phúc là nơi không đứa trẻ nào bị bỏ quên 

Nối tiếp những kỷ niệm thầy trò đáng quý, bài dự thi “Người Nhìn Thấy Em” của Trần Thị Anh Thư, học sinh lớp 9A4, Trường THCS và THPT Dương Kỳ Hiệp, TP Cần Thơ đã mang đến một nốt trầm xao xuyến về sự chữa lành. Ngôi trường hạnh phúc với Thư không phải là những dãy phòng học mới toanh hay sân trường rộng lớn. “Em chỉ nhớ đến một cô giáo chủ nhiệm dạy môn Địa Lý - cô Dương Thị Bình đã từng âm thầm nhìn thấy nỗi buồn của em ngay cả khi chính em luôn cố giấu nó sau những nụ cười gượng gạo”, Thư viết. 

1786700824828_279597697273872420_4678971641645993258_c67483a9c671806f276f0f7f6b2de2ce
Trường THCS và THPT Dương Kỳ Hiệp, TP Cần Thơ nơi diễn ra những kỷ niệm đáng quý của em Trần Thị Anh Thư với cô giáo Dương Thị Bình (Ảnh: NVCC).

Lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn, mỗi khi tới trường điều Thư sợ không phải là điểm số hay trả bài mà chính là ánh mắt của bạn bè. “Em sợ người khác biết mình nghèo. Em sợ đôi dép đã mòn đế, chiếc cặp đã cũ sẽ trở thành đề tài để mọi người bàn tán… Có những đêm em luôn tự hỏi chính mình: ‘Tại sao gia đình mình lại khó khăn như vậy?’ Một đứa trẻ đáng lẽ chỉ cần lo học hành, nhưng em lại mang trong lòng một nỗi mặc cảm quá lớn.” Thư tâm sự. 

Trong nỗi mặc cảm ấy, ngồi trong lớp học mỗi khi cô giáo quét lớp, Thư lại cố gắng đẩy đôi dép vào sâu dưới gầm bàn vì nghĩ nếu giấu thật nhanh thì sẽ chẳng ai nhìn thấy. Thế nhưng, từ lâu cô giáo chủ nhiệm đã chú ý đến cô học sinh đang cố gắng giấu đi nỗi buồn của mình. 

“Em cứ ngỡ mình giấu rất khéo nhưng hóa ra, cô đã nhìn thấy từ lâu rồi... Hôm ấy vừa xong tiết, cô gọi em lại lúc ấy em hồi hộp lắm cứ nghĩ mình làm sai điều gì. Nhưng cô chỉ nói trong ngăn bàn có một đôi dép mới, rồi mỉm cười rời đi. Không hiểu sao lúc ấy mắt em cay xè, còn chưa kịp nói lời cảm ơn với cô. Vài ngày sau, cô lại gọi em ở lại sau giờ học. Cô không hề nhắc đến hoàn cảnh của em trước lớp. Cô hiểu lòng tự trọng của một đứa trẻ như em lúc đấy mong manh đến nhường nào.

Cô chỉ ngồi cạnh em, nhẹ nhàng hỏi:

‘Con có biết vì sao cô hay để ý đến con không?’ 

Em lắc đầu.

Cô mỉm cười.

‘Vì cô thấy con luôn cố gắng giấu đi nỗi buồn của mình.’”, Thư kể lại. 

Đáp lại sự dịu dàng và tâm lý của cô giáo chủ nhiệm, sau buổi hôm đó Thư mạnh dạn tâm sự với cô nhiều hơn, cô giáo cũng luôn âm thầm ở bên Thư cố gắng đưa em hòa nhập với các bạn trong lớp. Những cuộc trò chuyện ngắn ngủi sau buổi học đã giúp em tin vào giá trị của bản thân, để mỗi ngày đến trường là một niềm vui. 

 "Con à, hoàn cảnh không phải là điều đáng xấu hổ. Điều đáng quý nhất là dù khó khăn, con vẫn chăm chỉ, vẫn tử tế và chưa bao giờ bỏ cuộc”, Thư nhớ lại lời của cô. 

Đến với cuộc thi “Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc”, Thư không chỉ kể lại dòng hồi ức vào năm lớp 6. Thông qua bài viết đây cũng là lúc để em nói ra lời cảm ơn với cô giáo chủ nhiệm mà chưa có đủ can đảm để nói ra trước đây. 

“Từng chút một, cô giúp em bước ra khỏi chiếc vỏ bọc mà em tự tạo nên. Em không còn cố gắng che giấu hoàn cảnh của mình mà bắt đầu mỉm cười nhiều hơn còn chủ động làm quen với các bạn. Em nhận ra, điều khiến mọi người yêu quý mình chưa bao giờ là mình có bao nhiêu tiền, mà là sự chân thành. Nhờ cô, em hiểu rằng trường học không chỉ là nơi học chữ mà còn là nơi những đứa trẻ được chữa lành, được lắng nghe, được yêu thương. Và được tin rằng mình cũng xứng đáng với hạnh phúc như bất kỳ ai”, Thư chia sẻ. 

Người gieo những mùa hoa nở từ ước mơ của cô học trò vùng cao 

Ngược dòng lên miền rẻo cao Tây Bắc, đến với cuộc thi “Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc”, em Điêu Thị Yến Nhi, học sinh lớp 9A1, trường THCS Mường Báng, tỉnh Điện Biên đã mang đến bài viết đầy chất thơ “Mùa hoa nở từ những trang văn”. 

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Điện Biên, xung quanh bao bởi núi rừng, mùa đông bảng lảng sương mây, mùa mưa lấm đầy bùn đất. Yến Nhi đã từng nghĩ rằng: “Ước mơ của một cô học trò nhỏ chỉ quanh quẩn nơi bản làng quen thuộc”. Thế nhưng, cô giáo Lò Thị Thảo - cô giáo dạy Ngữ văn dưới mái trường THCS Mường Báng đã gieo vào tâm hồn em hạt mầm của sự tự tin. 

“Đã có lúc tôi nghĩ rằng ước mơ của một cô học trò nhỏ chỉ quanh quẩn nơi bản làng quen thuộc. Nhưng chính cô đã dạy tôi rằng: ‘Điểm xuất phát chưa bao giờ quyết định đích đến, chỉ cần không ngừng cố gắng, mỗi đứa trẻ đều có thể tìm thấy ánh sáng của riêng mình’. Chỉ một lời nói ấy thôi cũng đủ để tôi nỗ lực mỗi ngày, kiên trì bước tới ước mơ của mình,” Nhi xúc động viết.

ChatGPT Image 07_01_11 14 thg 8, 2026
Nơi có yêu thương, nơi ấy là trường học hạnh phúc.

Hạt mầm văn chương ấy cứ thế lớn lên qua từng mùa phấn trắng, rõ nét nhất là trong những tháng ngày hai cô trò miệt mài ôn luyện cho kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Khung cảnh cô giáo nhẫn nại ở lại lớp sau giờ học chính khóa, đọc từng bài viết, sửa từng lỗi nhỏ đã in sâu vào tâm trí em.

Thế nhưng, hành trình nỗ lực không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Ngày biết tin mình chỉ đạt giải Khuyến khích, Nhi đã chạnh lòng vì chưa đạt được kỳ vọng. Chính lúc ấy, nụ cười hiền hậu và sự bao dung của cô Thảo lại một lần nữa thắp sáng tâm hồn em.

“Cô nhẹ nhàng nói rằng: ‘Quan trọng không phải là giải thưởng cao hay thấp, mà là em đã dám cố gắng và trưởng thành hơn sau mỗi lần thử sức’. Chính khoảnh khắc ấy, giải Khuyến khích không còn là điều khiến tôi tiếc nuối, mà trở thành niềm an ủi lớn lao, một dấu ấn ấm áp của tình cô trò - nơi mọi nỗ lực đều được trân trọng và nâng niu,” Nhi nhớ lại bài học lớn lao từ người giáo viên tận tụy.

Từ những lời phê nắn nót bằng mực đỏ đến những bài học về sự trưởng thành, cô Thảo đã giúp Nhi nhận ra một định nghĩa trọn vẹn về ngôi trường hạnh phúc. Không định nghĩa bằng những lời hoa mỹ, hạnh phúc ở THCS Mường Báng hiện hữu trong từng sự quan tâm của thầy cô, trong những giờ ngoại khóa rộn rã tiếng cười.