09:29 25/08/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Vệt màu thanh xuân

Mỗi ngày đến trường không chỉ là một ngày học tập, mà còn là một ngày chúng ta được sống trong những kỷ niệm đẹp của tuổi học trò. Đó có thể là một tình bạn trong sáng, một lời động viên của thầy cô, một giờ học đáng nhớ, hay đơn giản chỉ là những phút giây vui đùa cùng bạn bè dưới mái trường thân yêu.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Phạm Phương Chi - Lớp 7A8, Trường THCS Xuân Đỉnh, đường Xuân Đỉnh, quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026". Bài viết là một lăng kính quay chậm, ghi lại những ký ức thanh xuân tươi đẹp của tác giả và tập thể lớp 6A8 dưới sự dìu dắt của cô Diệp - giáo viên môn Địa lý. 

TRƯỜNG HỌC HẠNH PHÚC MÙA 2 NĂM 2026
Bài viết là một lăng kính quay chậm, ghi lại những ký ức thanh xuân tươi đẹp của tác giả và tập thể lớp 6A8 dưới sự dìu dắt của cô Diệp - giáo viên môn Địa lý.

Giữa những dòng ký ức dịu dàng bên mái trường, người ta thường nhớ về thời thanh xuân bằng tiếng ve hay cánh phượng hồng rơi rụng, nhưng tập thể 6A8 chúng tôi lại gói ghém thanh xuân của mình trong sắc màu rực rỡ của những tấm bản đồ treo tường nhuốm màu sương khói. Cô Diệp - một "vị thuyền trưởng" uy nghiêm giăng buồm lướt sóng, vừa là người mẹ thứ hai lặng lẽ sưởi ấm những trái tim non nớt ở từng lời giải Địa lý trầm ấm. Đó là những giờ phút thiêng liêng khi thời gian như lắng đọng, nơi kỷ luật thép đan xen hoàn hảo với những tiếng cười rộn rã, dệt nên một thước phim thanh xuân đẹp đẽ và sống động nhất của tuổi học trò.

Lớp học của cô có một nguyên tắc bất di bất dịch, một thứ "kỷ luật thép" khiến những đứa nghịch ngợm nhất cũng phải thu mình thầm kính phục. Cô nổi tiếng với đôi mắt sắc sảo, tinh tường, chỉ cần một cái nhướng mày nhẹ cũng đủ bóc trần những bịch bánh tráng giấu vội dưới hộc bàn. Giữa thời đại mà những trang slide điện tử dài dòng, chằng chịt chữ nghĩa đang bủa vây các giảng đường, cô lại chọn cho mình một lối đi riêng biệt, mộc mạc mà uy nghiêm. Phương pháp của cô là dùng hình ảnh trực quan đắt giá, lấy sách giáo khoa làm gốc và dùng chính những câu chuyện thực tế từ những chuyến đi để truyền lửa.

Cô thường bảo: "Học Địa lý mà cứ dán mắt vào đống chữ chạy trên màn hình thì làm sao thấy được cái kỳ vĩ bao la của đất trời". Bằng giọng giảng đầy mê hoặc, cô đưa chúng tôi chu du qua những miền đất xa xôi, nghe tiếng gầm vang của thác nước Niagara, ngửi thấy mùi cát cháy của hoang mạc Sahara, hay cảm nhận cái lạnh thấu xương của tuyết trắng vùng hàn đới. Cô không bắt chúng tôi học vẹt, cô biến những thông số vĩ độ khô khan thành lời thì thầm của đất trời, biến dòng hải lưu lạnh giá thành khúc ca viễn du của đại dương bao la.

Tôi nhớ nhất một buổi chiều muộn, khi cả lớp đang uể oải, ngủ gà ngủ gật vì bài học về sự chuyển động tự quay của Trái Đất. Bốp! Tiếng thước gỗ gõ nhẹ nhưng dứt khoát xuống bàn giáo viên cắt ngang dòng ngáp ngủ của mấy đứa bàn cuối. Cô nheo mắt nhìn xuống chỗ Sơn - cậu bạn đang gục đầu bên trang vở, nghiêm giọng nhưng khóe môi lại thoáng một nụ cười trêu chọc:

- Thằng Bư (biệt danh của Sơn), cô thấy anh vừa du lịch qua múi giờ của Sao Hỏa đúng không? Mau tỉnh dậy, quay về múi giờ số 7 của Việt Nam ngay, trước khi cô tặng cho anh một tấm vé phạt ở lại trực nhật suốt tuần này!

Câu nói nửa đùa nửa thật ấy của cô như một luồng điện nhẹ gọi cả lớp thức tỉnh khỏi cơn mộng mị buổi chiều tà, biến không gian tĩnh lặng, uể oải bỗng chốc bùng nổ bởi những tiếng cười rộn rã. Cơn buồn ngủ biến mất, nhường chỗ cho ngọn lửa chủ động tìm tòi tri thức được thắp sáng trong ánh mắt mỗi đứa. Khi cả nhóm vây quanh tấm bản đồ địa hình phức tạp, có đứa mải nhìn ra cửa sổ nên chỉ sai đường kinh tuyến gốc, cô liền chống tay vào hông, nghiêm giọng răn đe nhưng đầy hóm hỉnh:

- Các anh chị chỉ kiểu này là lạc sang tận Nam Cực sống với chim cánh cụt rồi nhé. Lệch một ly đi một dặm đấy, nhìn kỹ vào sơ đồ trong sách giáo khoa cho cô!

Tiếng cười nắc nẻ của tập thể 6A8 lại vang lên giòn giã và vô tư. Biết bao khoảnh khắc cả lớp cùng nhau hoàn thành tờ phiếu khảo sát địa lý dưới sự hướng dẫn của cô đã mang lại bài học vô giá về giá trị của sự phân công hợp lý, tinh thần trách nhiệm và lòng thấu hiểu chung dưới một mái nhà tập thể. Qua lời giảng trầm ấm của cô, hình chữ S chói lọi của Tổ quốc hiện lên trang trọng trên bảng đen không còn là những đường ranh giới vô tri, mà là máu xương, là linh hồn cha ông ngàn năm gìn giữ, thắp lên trong lòng chúng tôi đạo lý "uống nước nhớ nguồn" và niềm tự hào dân tộc thiêng liêng.

Không chỉ vậy, lời chỉ bảo nghiêm khắc mà chan chứa yêu thương của cô Diệp đã đánh thức chút thờ ơ tuổi trẻ, giúp tôi biết tự lập học hỏi. Ngắm ngón tay cô khẽ lướt trên bản đồ, lòng tôi dâng lên niềm tự hào dịu dàng về quê hương. Tôi tự hứa nỗ lực học tập để dệt nên những giấc mơ viễn du mai sau, góp phần ôm ấp và gìn giữ vẻ đẹp tráng lệ của thiên nhiên đất nước.

Tiết học khép lại khi ánh hoàng hôn đỏ thẫm buông xuống sân trường, nhưng ngọn lửa đam mê khám phá thế giới và tình yêu thương bao la mà cô gieo vào tâm trí chúng tôi ngày hôm ấy vẫn sẽ luôn chiếu sáng, là điểm tựa nâng bước tôi vững vàng trên mọi con đường phía trước. Dù thời gian có bụi mờ bôi xóa, ngọn lửa đam mê khám phá và hơi ấm tình thâm đồng đội mà cô chủ nhiệm gieo vào lòng chúng tôi ngày hôm ấy vẫn sẽ luôn chiếu sáng tâm hồn tôi, mãi là điểm tựa ngọt ngào trên mọi hành trình phía trước.

Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026"

Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241

Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc

Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện).