Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Một lần vấp ngã và sự đồng hành yêu thương
Từ một bài kiểm tra không như mong đợi, một học sinh lớp 7 nhận ra rằng hạnh phúc học đường đôi khi bắt đầu từ những điều rất giản dị: một người bạn sẵn sàng ngồi lại sẻ chia và một người cô kiên nhẫn trao niềm tin sau mỗi lần em vấp ngã.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Nguyễn Đặng Như Quỳnh - Lớp 8B, Trường THCS Bình Nguyên, xã Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".
Lời mở đầu
Nơi em đang học là trường THCS Bình Nguyên, tại xã Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi. Nhắc đến nơi đây người ta thường nghĩ đến một vùng quê yên bình với những cánh đồng lúa xanh mướt, những đàn trâu thong thả gặm cỏ trên đồng. Mái trường của chúng em cũng mang trọn vẻ đẹp mộc mạc và bình dị ấy. Trường không quá lớn, cũng không quá hiện đại như những ngôi trường khác nhưng lại sở hữu không gian xanh mát, ngập tràn cây xanh và những tiếng cười rộn rã mỗi giờ ra chơi.
Đối với em, ngôi trường này không đơn thuần chỉ là nơi truyền kiến thức qua những tiết học khô khan mà còn là ngôi nhà thứ hai – nơi mỗi sáng đến lớp là một niềm vui, nơi được bao dung bằng lòng nhân ái và là nơi những ước mơ được chắp cánh bay cao. Và sau đây, em xin được chia sẻ một kỷ niệm đã thay đổi suy nghĩ của em về “hạnh phúc”.
Một Lần Vấp Ngã và sự đồng hành Yêu Thương
Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng đầu tuần. Tiết Hóa học – môn học lí thú và có phần thử thách với một học sinh vừa lên lớp 7 như em vừa bắt đầu. Cô Ánh Dương – giáo viên bộ môn Hóa của chúng em, bước vào lớp với xấp bài thi trên tay. Không khí lớp học vốn đang rộn ràng bỗng chốc lắng xuống đầy hồi hộp.
Em ngồi im, đan chặt hai tay vào nhau, trong lòng thấp thỏm chờ đợi. Khi tờ bài thi được đặt xuống trước mặt, con điểm đỏ chót trên trang giấy khiến em khựng lại một nhịp. Kết quả ấy thấp hơn rất nhiều so với sự kỳ vọng của em. Em cứ gằm mặt, lặng lẽ nhìn những dòng chữ chịt chít trên trang giấy, những lỗi sai hiện ra trước mắt khiến em lại càng buồn. Em đã hy vọng vào một kết quả khác – một cái kết quả xứng đáng với nỗ lực của em trong suốt tuần qua.
Có lẽ nhận ra vẻ khác thường trong lời nói và đôi mắt đỏ hoe của em. Giờ ra chơi, Anh Thư – cô bạn thân của em nhẹ nhàng kéo ghế lại gần. Nhìn bài thi trên bàn, bạn không chê cười mà chỉ mỉm cười rồi bảo: "Sao thế, điểm không như mày mong đợi à?" Em gượng cười, giọng nghẹn ngào: " Ừm… Tệ hơn tao nghĩ nhiều mày ạ". Bạn chẳng nói gì cầu kỳ, chỉ kéo tờ bài thi lại gần, lấy bút chì lại từng câu: "Thôi, chả phải buồn làm gì cả. Để tao sửa cùng mày!".
Một câu nói rất đỗi bình thường nhưng lại có sức mạnh xoa dịu kỳ lạ. Lúc ấy, em dần cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn biết bao. Đôi khi, giữa những điều tiêu cực trong cuộc sống, điều chúng ta cần không phải là những lời an ủi hoa mỹ, mà đơn giản chỉ là biết rằng bên cạnh mình vẫn có người sẵn sàng ngồi lại, cùng san sẻ buồn vui.
Cuối buổi học, cố gượng nỗi buồn, em bước đến bàn giáo viên theo lời cô đã dặn. Em lo lắng chuẩn bị tinh thần cho lời la mắng của cô vì sự sa sút của mình. Nhưng trái với suy nghĩ của em, cô chỉ dịu dàng cầm bút chì vào những câu em làm sai và ân cần giảng giải: "Mấy phần này em còn nhầm công thức với cả các nguyên tố đây này. Lần sau đừng vội. Đọc kỹ đề rồi làm nhé. Cô biết năng lực học của em nhưng cái cô quan tâm là em có thật sự cố gắng hay không".
Không một lời trách móc cũng chẳng có sự thiên vị nào, chỉ có sự bao dung và niềm tin của người giáo viên. Em chợt hiểu ra rằng có những người thầy, người cô không chỉ nhìn học trò qua lăng kính điểm số mà họ còn nhìn vào mồ hôi, công sức mà học trò đã gửi gắm qua từng trang vở.
Những ngày sau đó, em và Thư thường cùng nhau ôn bài sau giờ học. Đôi lúc, có những bài tập em giải mãi không ra, Thư lại kiên nhẫn phân tích giúp em từng bước một. Ngược lại, em cũng thế. Đôi khi, chúng tôi lại bật cười vì những lỗi sai ngớ ngẩn của mình. Bên cạnh đó, cô Dương cũng luôn dành cho em vài phút sau giờ học để kiểm tra sự tiến bộ của em. Mỗi khi thấy em làm đúng một bài tập khó, cô lại mỉm cười gật đầu, mắt ánh lên niềm vui rất nhẹ.
Rồi kì thi tiếp theo cũng đã đến. Lần này, em bước vào phòng thi với tâm thế tự tin hơn rất nhiều. Khi nhận kết quả với con điểm 10, em bất giác mỉm cười. Đó không chỉ là niềm vui vì đạt điểm cao mà là sự tự hào. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh người cô và người bạn đã hiện lên trong tâm trí em – những người đã cho em niềm tin và sự hy vọng.
Lời tri ân
Nhìn lại hành trình dưới mái trường thân yêu, em chợt nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi không phải điều quá lớn lao. Hạnh phúc hiện ở khắp mọi nơi: tiếng cười rộn rã mỗi giờ ra chơi, cái đập tay khích lệ của bạn bè sau mỗi bài kiểm tra khó, hay ánh mắt dịu dàng của thầy cô mỗi lần chúng em vấp ngã.
Trường học hạnh phúc đối với em không phải là nơi hoàn hảo tuyệt đối mà là nơi ta được mắc lỗi nhưng được bao bọc trong tình yêu thương, sự chia sẻ và niềm tin để hoàn thiện hơn mỗi ngày. Cảm ơn cô Ánh Dương đã luôn tận tâm dìu dắt và truyền cho em niềm tin để không ngừng cố gắng; cảm ơn cô bạn thân của tớ đã luôn đồng hành, chia sẻ và tiếp thêm động lực cho bản thân.
Cuối cùng, em xin gửi lời cảm ơn chân thành đến Ban Tổ Chức cuộc thi đã tạo ra sân chơi vô cùng ý nghĩa để em có thể bộc lộ những cảm xúc chân thật nhất. Đồng thời, lưu giữ lại những kỷ niệm đẹp về mái trường của mình – nơi thanh xuân và hạnh phúc thực sự bắt đầu.
| Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026" Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241 Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện). |

Nguyễn Đặng Như Quỳnh - Lớp 8B - Trường THCS Bình Nguyên











