Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Tờ hoa
Mình đặt tên tác phẩm là “Tờ hoa” – bởi bức chân dung vụng về năm lớp 8 ấy chính là đóa hoa đẹp nhất mà mình dành tặng cô. "Tờ hoa" ấy có thể lem luốc vệt than chì, nhưng nó mang vẻ đẹp của sự chân thành được nuôi dưỡng từ sự kiên nhẫn, bao dung của người lái đò.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Võ Tấn Kiệt - Lớp 9/1 - Trường TH&THCS Thủy Châu, 69 Võ Trác, phường Hương Thủy, Thành phố Huế tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026". Bài viết là dòng tâm sự chân thành của một học sinh từng rất rụt rè, luôn nghĩ mình là "một đứa trẻ mờ nhạt" và sợ bị chú ý. Câu chuyện xoay quanh hành trình thay đổi của tác giả khi được học với cô Nhung - Giáo viên môn Văn.
"Tặng cô Nhung, lần đầu cháu vẽ kiểu rứa nên hơi xấu cô hí...".
Tôi đã mất gần mười phút ngập ngừng mới dám lén kẹp bức vẽ dưới tờ báo tường của nhóm sát giờ nộp. Mép giấy còn lem vệt than chì, còn nỗi sợ trong tôi thì mênh mông: sợ cô nghĩ mình làm việc riêng, sợ cô phán xét một đứa mờ nhạt lại đi làm chuyện thừa thãi. Nhưng tôi đâu ngờ, dòng chữ ngập ngừng năm lớp tám ấy lại mở đầu cho hành trình tìm thấy chính mình dưới mái trường TH & THCS Thủy Châu - nơi tôi học cách tin vào bản thân và háo hức mỗi ngày đến lớp.
Trước khi gặp cô Nhung, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yêu thích môn Văn đến thế. Những năm lớp sáu, lớp bảy, tôi chỉ là kiểu học sinh ngồi ở dãy bàn gần cuối, luôn sợ bị gọi tên lên bảng và tự thu mình vì nhút nhát. Dù từng gặp cô vài lần ngoài hành lang, tôi nghĩ cô chẳng để tâm đến một đứa trẻ mờ nhạt như mình. Khi ấy, đến trường mỗi ngày chỉ là một thói quen, đi cùng nỗi lo trước những giờ kiểm tra.
Thế nhưng, mọi thứ thay đổi khi tôi bước vào năm lớp tám, lúc cô trở thành giáo viên bộ môn và trực tiếp bồi dưỡng đội tuyển của chúng tôi.
Buổi đầu tiên, hai cô trò còn xa lạ đến mức cô chỉ mở danh sách, hỏi tên tôi rồi thông báo lịch học. Nhưng sự tận tụy của cô qua từng tiết học đã thay đổi tất cả. Tôi yêu môn Văn không phải vì mình giỏi, mà bởi tôi quý cách cô truyền tải nó - một cách khiến tôi muốn đọc thêm, viết thêm và tìm ra tiếng nói của chính mình.
Cô Nhung không bao giờ ép học sinh viết theo khuôn mẫu. Cô nhớ tên từng đứa, lặng lẽ chuyền cho tôi những cuốn sách hay và chưa bao giờ áp đặt điểm số. Sự nhẫn nại của cô tựa như một khoảng tự do rộng lớn, cho tôi cảm giác mình được phép làm sai, được phép nghĩ khác và được thử lại mà không sợ bị phán xét.
Có lẽ, điều tôi nhớ nhất không phải là cô đã dạy tôi bao nhiêu bài học, mà là cô khiến tôi nhận ra mình không hề vô hình. Tôi từng nghĩ mình quá mờ nhạt để được ai đó chú ý. Nhưng cô nhớ tên tôi. Cô đọc những gì tôi viết. Cô hỏi vì sao tôi lại nghĩ như thế. Từ những điều nhỏ bé ấy, tôi dần tin rằng suy nghĩ của mình cũng có giá trị.
Chính sự nâng đỡ ấy đã tiếp thêm cho tôi dũng khí trong buổi làm bài tập nhóm hôm đó. Bốn đứa chúng tôi cãi nhau chí chóe từ việc phân công vẽ, chép nội dung rồi đùn đẩy trách nhiệm. Nhưng sát giờ nộp, mấy đứa lại ngồi xuống dán mép giấy, sửa nét chữ. Chính lúc ấy, tôi đánh liều rút bức chân dung của cô mà tôi đã vẽ mấy đêm liền ra kẹp vào.
Giờ chuyển tiết, tôi ôm tập báo tường xuống phòng chờ giáo viên. Đứng trước cửa phòng đông đúc thầy cô, tim tôi đập liên hồi. Tôi tiến lại gần cô rồi nộp bài. Chẳng hiểu dũng khí ở đâu ra, tôi còn lí nhí: "Cô, có bất ngờ cho cô trong nớ". Cô ngẩng lên: "Rứa à?". Cái nhìn của cô cùng sự hiện diện của các thầy cô xung quanh làm tôi ngại quá chừng, vội vàng quay lưng chạy tót lên lớp.
Mãi đến tối, tôi mới dám nhắn tin hỏi cô xem bài chưa. Cô bảo cô coi rồi và cảm ơn tôi. Tôi ngập ngừng phân trần rằng lần đầu vẽ chân dung nên hơi xấu, ban đầu cũng không định tặng cô. Và rồi màn hình sáng lên: "Cô thấy đẹp mà, có năng khiếu đó!"
Chỉ một câu nói đơn giản mà như gạt đi phần tự ti tôi đã mang theo từ trước. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy được một điều nhỏ bé ở mình thực sự được nhìn nhận và trân trọng. Hóa ra, đôi khi một lời động viên rất ngắn cũng đủ để một đứa trẻ nhìn mình bằng một ánh mắt khác.
Tôi hiểu rằng trường học hạnh phúc luôn bắt đầu từ những điều giản dị. Nó bắt đầu từ một ánh mắt lắng nghe của thầy cô, bắt đầu từ một lời động viên đúng lúc và bắt đầu từ những người bạn vẫn ngồi lại bên nhau sau vài lần cãi vã. Bởi chỉ cần một đứa trẻ được nhìn thấy, được lắng nghe và được tin tưởng, ngôi trường ấy đã trở thành một nơi đáng để nhớ.
Và có lẽ, điều đẹp nhất mà cô Nhung đã trao cho tôi không chỉ là tình yêu với môn Văn, mà còn là niềm tin rằng: dù từng nghĩ mình mờ nhạt đến đâu, mỗi chúng ta vẫn có một điều gì đó đáng được nhìn thấy.
Dưới mái trường TH & THCS Thủy Châu thân thương, kỷ niệm đẹp không phải điều gì to tát, mà là điểm tựa nâng đỡ tuổi học trò. Sự trưởng thành của một đứa trẻ cần lắm sự lắng nghe từ thầy cô, sự đồng hành từ gia đình và sự ấm áp, chân thành giữa bạn bè. Mong rằng mỗi chúng ta cùng cộng đồng sẽ luôn chung tay gieo thêm những cái nhìn thấu hiểu. Từ đó, dưới bất kì mái trường nào, mỗi đứa trẻ dù mờ nhạt đến đâu cũng được nhìn thấy, yêu thương và tự tin lớn lên trong miền ký ức hạnh phúc.
Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026"
Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241
Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc
Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện).











