16:19 30/08/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Lời tin tưởng diệu kỳ

Đôi khi, điều khiến một người mạnh mẽ hơn không phải là những lời khuyên lớn lao, mà chỉ là sự tin tưởng đến đúng lúc. Từ một tình bạn đẹp, Thảo Uyên đã tìm thấy dũng khí để bước qua những giới hạn của tuổi học trò.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Phan Hồ Thảo Uyên - Lớp 9/1, TH&THCS Thủy Châu (Huế) tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".  

Bài thi "Lời tin tưởng diệu kỳ" được đăng tải trên Diễn đàn trẻ em Việt Nam.

Có những câu nói nghe xong lại quên. Có những câu nói sao lại ở mãi trong lòng, nghĩ ta đã chẳng còn nhớ, nhưng trong khoảnh khắc nào đó, nó một lần nữa vang lên như thước phim cũ được phát lại.

Nay đã là năm cuối cấp tại Trường TH&THCS Thủy Châu của em. Nhưng trong em vẫn giữ nguyên vẹn ký ức ở tuổi mười hai. Bởi, tuổi mười hai của em thường được ghép cùng rất nhiều chữ “sợ”.

Sợ phát biểu vì sợ nói sai, mọi người sẽ trêu chọc. Sợ đứng trước đám đông vì biết có rất nhiều người đang nhìn mình. Sợ phải làm điều gì đó mới vì sợ làm không tốt. Em quen với việc từ chối trước khi bắt đầu, quen với việc lùi lại một bước mỗi khi cảm thấy có điều gì đó vượt khỏi vùng an toàn của mình.

Em luôn đặt ra hàng câu hỏi vẫn không biết khi nào sẽ có lời đáp: “Nếu mình thất bại thì sao?”, “Nếu mọi người cười thì sao?”, “Nếu mình không đủ giỏi thì sao?”... Những câu hỏi ấy cứ lớn dần, ngày một lớn dần như đang lấp đầy tâm trí em.

Rồi bỗng một ngày, cô Hương - giáo viên chủ nhiệm lớp 6 của em - thông báo lớp sẽ tham gia một cuộc thi giới thiệu sách tại trường. Em đã được chọn vào nhóm đại diện. Em không nhớ rõ buổi chiều hôm ấy, có nắng hay không, chỉ nhớ hành lang trước lớp rất dài. Ngồi ở đó, em ôm tập tài liệu trong tay mà chỉ nghĩ đến việc tìm một lý do để xin rút lui, vì sợ.

Linh, cô bạn cùng lớp 6, chắc hẳn thấy em ngồi đó mà nhìn xa xăm, tay thì vò đi vò lại góc giấy nên đến ngồi xuống bên cạnh.

Em đã nói rất nhiều, nói về nỗi sợ của mình, về cái cảm giác luôn thấy bản thân kém hơn người khác, “chắc mình không làm được đâu”. Em nghĩ bạn sẽ an ủi em bằng những lời quen thuộc như “cậu làm được mà”, “không sao đâu, đừng lo”. Nhưng bạn chỉ nhìn em, thở dài một hơi rồi cười rất nhẹ: “Cậu chưa làm thì làm sao mà biết mình không làm được hả!”

Em thấy câu nói ấy không giống một lời động viên, cũng không giống một lời trách mắng. Nó chỉ như một cú chạm rất khẽ nhưng đủ để làm thay đổi những suy nghĩ đã khép kín trong em từ lâu.

Hoá ra em không sợ thất bại. Em sợ việc phải đối diện với khả năng mình có thể thất bại. Em sợ người khác nhìn thấy những thiếu sót của mình, sợ cái cảm giác không hoàn hảo.

Những ngày sau đó, chúng em cùng nhau luyện tập. Có những buổi chiều ở lại lớp khi sân trường đã thưa tiếng cười. Ánh nắng cuối ngày rơi nghiêng qua ô cửa sổ, phủ lên mặt bàn một màu vàng rất nhạt. Em tập nói, rồi quên lời, rồi nói lại. Linh không chê em, cũng không sốt ruột. Bạn chỉ kiên nhẫn ngồi nghe, sửa từng chỗ nhỏ giúp em. Tập xong, em và bạn thường nán lại thêm chút để cùng chuyện trò. Có hôm chỉ là vài câu vu vơ về chuyện vặt vãnh của cuộc sống, về một bài kiểm tra hay về cuốn sách “Hạt giống tâm hồn” mà nhóm chọn dự thi. Nhưng chính những điều rất nhỏ ấy lại khiến em thấy việc đến trường mỗi ngày không còn nặng nề như trước.

Em bắt đầu nhận ra rằng, có những nỗi sợ chỉ lớn đến thế vì mình chưa từng thử bước qua nó. Rằng đôi khi, điều giữ chân mình không phải là việc mình không thể, mà là việc mình đã tự nói với bản thân quá nhiều lần rằng mình không thể. Và nếu ngày hôm đó không có một người bạn kéo em ra khỏi những nghi ngờ ấy, có lẽ em vẫn sẽ đứng yên như vậy.

Ngày cuộc thi diễn ra, em vẫn run, hai bàn tay vẫn lạnh, giọng nói có lúc lại chênh đi một nhịp. Nhưng em đã lấy hết can đảm bước lên. Khi đứng trước mọi người, em bất chợt nhìn xuống hàng ghế phía dưới. Linh đang mỉm cười. Nụ cười ấy bình tĩnh như thể bạn đã biết trước rằng em sẽ không bỏ chạy.

Kết quả hôm ấy không phải điều em nhớ nhất. Điều em nhớ nhất là cảm giác khi bước xuống sân. Em nhận ra mình đi qua một giới hạn của bản thân. Giới hạn ấy không do người khác đặt ra, là do chính em đã dựng nó lên bằng những hoài nghi của mình.

Thấm thoát vài năm đã trôi qua. Chiếc bảng đen năm ấy giờ đã phai mờ bao lần phấn trắng, những trang tài liệu cũng đã ngả màu thời gian. Thế nhưng, có một điều vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu: câu nói ấy.

Bây giờ, mỗi khi đứng trước điều gì đó mới, em vẫn có lúc chần chừ, vẫn có những khoảnh khắc tự hỏi mình có đủ khả năng hay không. Nhưng em không còn vội vàng từ chối như trước. Em học cách thử trước khi sợ, học cách bắt đầu trước khi nghĩ đến kết quả. Có những việc, nếu cứ đứng mãi ở vạch xuất phát, ta sẽ không bao giờ biết mình có thể đi được bao xa.

Em luôn nghĩ một trường học hạnh phúc phải là nơi có môi trường học tập an toàn, thân thiện và tràn ngập niềm vui. Sau này em mới hiểu, trường học hạnh phúc còn là nơi có những người bạn sẵn sàng đồng hành và cùng nhau hoàn thiện bản thân. Chẳng cần điều gì quá lớn lao, chỉ một câu nói đúng lúc cũng có thể thay đổi cách một người nhìn về chính mình, một sự tin tưởng âm thầm cũng có thể trở thành điểm tựa cho cả một quãng tuổi học trò.

Sẽ có những người bạn đi cùng ta rất lâu. Cũng sẽ có những người bạn chỉ đi cùng ta một đoạn đường. Nhưng có một điều sẽ mãi ở lại: những bài học, những giá trị tốt đẹp mà ta nhận được qua các chặng đường cùng đồng hành với họ. Và với em từ lúc đó đến bây giờ, đó chính là cảm giác được ai đó tin tưởng ngay cả khi mình còn đang nghi ngờ chính bản thân. Hoá ra, một lời tin tưởng tưởng chừng rất đỗi giản đơn cũng có thể kỳ diệu đến thế, nó đã kéo em ra khỏi những lo lắng, bất an, trao thêm cho em sự tự tin để bước về phía trước.

Em sẽ nhớ mãi khoảnh khắc ấy, nhớ mãi luôn câu nói cùng ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và thấu hiểu khi nhìn em, như thể chỉ cần em tiến thêm một bước thôi thì mọi nỗi sợ đều có thể ở lại phía sau. Để rồi dưới mái trường thân thương này, tình bạn và sự cảm thông chân thành đã dệt nên một khoảng trời an trú, chữa lành cả tâm hồn trong em. Nên đôi khi, niềm hạnh phúc ở trường học bắt đầu từ những điều nhỏ vậy nhỉ?

Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026"

Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241

Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc

Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện).