Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"
Vết mực tím và bài học yêu thương
Dưới mái trường Tiểu học Bùi Quốc Khái thân yêu, mỗi ngày trôi qua với em đều là một trang lưu bút đẹp đẽ được dệt nên từ tình thầy trò và tình bạn bè ấm áp. Nơi đây không chỉ dạy cho em những bài học bổ ích từ sách vở, mà còn trao cho em bài học sâu sắc về sự thấu hiểu và lòng bao dung - điều làm nên một ngôi trường thực sự hạnh phúc.
Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Trần Huyền Bảo Châu - Lớp 5A1 - Trường Tiểu học Bùi Quốc Khái, phường Hoàng Liệt, TP Hà Nội tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026". Tác phẩm là lời chia sẻ chân thành về một kỷ niệm vô tình làm đổ mực nhưng lại nhận được sự giúp đỡ đầy ắp tình cảm từ cô giáo và bạn bè. Qua câu chuyện nhỏ bé ấy, tác giả đã truyền tải trọn vẹn thông điệp sâu sắc về sự bao dung, sẻ chia làm nên cốt lõi của một "trường học hạnh phúc".
Dưới mái trường Tiểu học Bùi Quốc Khái thân yêu, mỗi ngày trôi qua với em đều là một trang lưu bút đẹp đẽ được dệt nên từ tình thầy trò và tình bạn bè ấm áp. Nơi đây không chỉ dạy cho em những bài học bổ ích từ sách vở, mà còn trao cho em bài học sâu sắc về sự thấu hiểu và lòng bao dung - điều làm nên một ngôi trường thực sự hạnh phúc.
Em yêu nhất những buổi sáng mai trong trẻo khi khoác lên mình bộ đồng phục sạch sẽ, trên vai tung bay chiếc khăn quàng đỏ thắm. Dưới ánh nắng vàng dịu rọi qua từng kẽ lá, chúng em cùng hòa nhịp tập thể dục, tiếng cười nói rộn rã quấn quýt bên những giai điệu thiếu nhi quen thuộc vang khắp sân trường. Bước vào lớp học, không gian bỗng trở nên êm ả, chỉ còn lại ánh mắt say sưa của bạn bè dõi theo từng nét phấn trắng và giọng giảng bài truyền cảm, ấm áp của cô giáo.
Trong những tháng ngày êm đềm ấy, có một kỷ niệm nhỏ nhưng đã in sâu vào trái tim em. Đó là một sự việc diễn ra trong tiết luyện viết chữ đẹp. Trong lúc loay hoay với chiếc bút máy, vì một chút bất cẩn, khuỷu tay em va mạnh vào lọ mực tím trên bàn. "Cạch!" - lọ mực lăn lông lốc, dòng mực tím ngắt tràn lênh láng khắp mặt bàn gỗ, loang cả vào mép vở trắng tinh và nhỏ từng giọt xuống sàn lớp.
Khoảnh khắc ấy, tim em đập thình thịch, mặt nóng bừng vì xấu hổ và sợ hãi. Em đứng chết lặng, chỉ muốn bật khóc vì sợ cô sẽ nghiêm khắc phê bình trước cả lớp. Nhưng điều kì diệu đã đến ngay sau đó. Cô dừng giảng bài, bước vội về phía bàn em. Thay vì cau mày giận dữ, ánh mắt cô đong đầy sự lo lắng. Cô cúi xuống, nhẹ nhàng cầm bàn tay đang lấm lem mực của em lên và hỏi khẽ: "Mực có bắn vào mắt hay dính vào áo con không? Đừng lo nhé, chỉ là chút sự cố nhỏ thôi!"
Cô rút tập khăn giấy trong túi ra, cẩn thận lau sạch đôi bàn tay của em, rồi cùng em dọn dẹp mặt bàn. Cùng lúc đó, các bạn xung quanh không hề cười chê hay trách móc, mà xúm lại mỗi người một tay: bạn chạy đi giặt giẻ lau sàn, bạn đưa cho em tờ giấy thấm mới để lót lại trang vở. Nụ cười trấn an của cô và sự sẻ chia giản dị từ các bạn như một ngọn lửa ấm xua tan toàn bộ nỗi bối rối, sợ hãi trong em.
Sự cố ngày hôm ấy giúp em nhận ra một bài học giản dị và thấm thía: mái trường hạnh phúc không phải là nơi ta không bao giờ mắc lỗi, mà là nơi mỗi khi lỡ lầm hay vụng về, ta luôn được đón nhận bằng sự nâng đỡ, bao dung và tình thương chân thành. Trường Tiểu học Bùi Quốc Khái thực sự là ngôi nhà thứ hai êm ấm, nơi chắp cánh cho em niềm vui, sự tự tin để vững bước trưởng thành mỗi ngày.











