06:00 15/08/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Bữa ăn dinh dưỡng - Hành trình vươn lên của học sinh vùng cao

Ở quê em, nhiều bạn đến lớp với đôi dép đã mòn, chiếc áo bạc màu. Em đã từng chứng kiến bạn cùng lớp mang theo cơm nguội với muối vừng làm bữa trưa. Bạn vẫn cười rất tươi, nhưng em hiểu phía sau đó là biết bao thiếu thốn. Khi bữa ăn còn chưa đủ no thì việc có thịt, cá, trứng, sữa thực sự là điều không dễ dàng.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Lò Thanh Hà - Lớp 7A3 - Trường THCS Mường Báng, Tỉnh Điện Biên tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026".  

ChatGPT Image 06_53_25 10 thg 8, 2026
Ảnh minh họa

Em sinh ra và lớn lên trên vùng cao Điện Biên, nơi những dãy núi tiếp nhau và con đường đến trường còn nhiều gập ghềnh. Tuổi thơ em gắn liền với tiếng gà gáy mỗi sớm, nương ngô và những bữa cơm giản dị. Chính cuộc sống nơi đây đã giúp em hiểu rằng, đối với nhiều học sinh vùng cao, một bữa ăn đủ chất đôi khi là niềm mong ước rất đỗi bình dị.

Ở quê em, nhiều bạn đến lớp với đôi dép đã mòn, chiếc áo bạc màu. Em đã từng chứng kiến bạn cùng lớp mang theo cơm nguội với muối vừng làm bữa trưa. Bạn vẫn cười rất tươi, nhưng em hiểu phía sau đó là biết bao thiếu thốn. Khi bữa ăn còn chưa đủ no thì việc có thịt, cá, trứng, sữa thực sự là điều không dễ dàng.

Bản thân em cũng cảm thấy rõ điều đó. Em may mắn được sinh ra trong gia đình có công việc ổn định, nhưng vì điều kiện công việc, bố mẹ thường phải đi làm xa nên thời gian chăm lo bữa ăn hằng ngày cho hai chị em còn hạn chế. Nhiều khi chúng em phải tự chuẩn bị bữa cơm hoặc nhờ ông bà giúp đỡ. Chính những lúc như vậy, em càng thấu hiểu sự vất vả của cha mẹ và biết trân trọng hơn từng bữa cơm gia đình.

Điều khiến em suy nghĩ nhiều hơn là ở quê em, nhiều bố mẹ phải xa nhà đi làm ăn ở các thành phố lớn để có tiền nuôi con học hành. Thiếu sự chăm sóc hằng ngày, các bạn phải tự lo bữa ăn, giờ giấc sinh hoạt và lủi thủi học một mình. Em nhận ra rằng trẻ em không chỉ cần cơm ăn áo mặc, mà còn rất cần sự chăm sóc, trò chuyện và yêu thương của cha mẹ để phát triển toàn diện.

Từ những trải nghiệm ấy, em càng thấm thía vai trò của bữa cơm dinh dưỡng và sức khoẻ đối với học sinh. Một cơ thể được ăn uống đầy đủ sẽ có sức để tập trung nghe giảng, nuôi dưỡng những ước mơ. Ngược lại, thiếu dinh dưỡng kéo dài sẽ khiến cơ thể mệt mỏi, dễ ốm đau và ảnh hưởng lớn đến sự phát triển sau này.

Em mong các bậc cha mẹ dù cuộc sống còn vất vả vẫn cố gắng quan tâm đến bữa ăn của con. Em cũng mong nhà trường tiếp tục tổ chức các hoạt động chăm sóc sức khoẻ học đường. Quan trọng hơn cả, cộng đồng xã hội cần chung tay qua những chương trình bán trú, tặng sữa, trao học bổng để giúp đỡ trẻ em vùng cao.

Là một học sinh vùng cao, em tin rằng nếu được quan tâm đầy đủ về dinh dưỡng và sức khoẻ, chúng em cũng có thể học tập tốt, trưởng thành và góp phần xây dựng quê hương. Bởi hạnh phúc của trẻ em bắt đầu từ những điều giản dị nhất: được ăn no, đủ chất, được học tập trong tình yêu thương của gia đình, nhà trường và xã hội.