06:19 24/08/2026

Bài dự thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026"

Bữa ăn nuôi dưỡng ước mơ

Mỗi một học sinh là một mầm cây. Không ai có thể bắt một cái cây lớn lên bằng cách kéo nó cao hơn. Cây cần đất tốt, nước lành, ánh sáng và thời gian. Trẻ em cũng vậy, các em cần những bữa ăn đủ chất, những giờ vận động, những giấc ngủ trọn vẹn, những lời yêu thương và một môi trường an toàn để lớn lên theo cách của riêng mình.

Tạp chí Trẻ em Việt Nam trân trọng gửi tới quý độc giả tác phẩm dự thi của học sinh Bùi Ngọc Yến - Lớp 12D6 - Trường THPT Đại Mỗ, Tây Mỗ, Hà Nội tại hạng mục "Viết về trường học hạnh phúc" trong Cuộc thi "Viết và bình chọn Trường học Hạnh phúc 2026". Thông qua tác phẩm dự thi, Ngọc Yến chia sẻ câu chuyện từng tự ti về cơ thể, chọn cách nhịn ăn tiêu cực để gầy đi dẫn đến kiệt sức. Nhờ sự đồng hành của gia đình và phòng tâm lý học đường, em đã vượt qua, học cách ăn uống đủ chất và yêu thương bản thân mình.

trường học hạnh phúc
Tác phẩm dự thi "Bữa ăn nuôi dưỡng ước mơ" của học sinh Bùi Ngọc Yến - Lớp 12D6, Trường THPT Đại Mỗ, Tây Mỗ, Hà Nội.

"Em yêu trường em với bao bạn thân và cô giáo hiền...."

Chỉ một câu hát trong trẻo cũng đủ gọi về cả một miền ký ức, những người bạn và những ngày tháng học trò tưởng như bình thường mà sau này ta mới hiểu, đó là những ngày tháng quý giá nhất. Nhưng để một đứa trẻ có thể vui vẻ chạy dưới sân trường, say mê trong từng tiết học và lớn lên với một trái tim lành mạnh, em nghĩ, phía sau những điều tưởng chừng giản dị ấy luôn có một điều vô cùng quan trọng: một cơ thể được chăm sóc đúng cách, bắt đầu từ một bữa ăn đủ đầy.

Ngày còn học cấp hai, em từng tự ti về cơ thể mình. Ăn uống thiếu cân bằng, ít vận động cùng những lời trêu chọc khiến em tin rằng chỉ cần gầy đi, em sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Em chọn nhịn ăn, cho đến một ngày cơ thể kiệt sức không thể tập trung học, đôi lúc chỉ muốn ngất xỉu. Khoảnh khắc ấy như một hồi chuông đánh thức: sức khoẻ không thể là cái giá phải trả cho một vẻ đẹp. Em tìm đến thầy cô và phòng tâm lý học đường. Với sự đồng hành của gia đình, thầy cô, em dần trở lại với những bữa ăn đủ chất, vận động, nhảy múa và học cách yêu thương chính mình. Từ đó, em hiểu rằng chăm sóc cơ thể không phải để trở nên hoàn hảo, mà để đủ khoẻ mạnh bước về phía những ước mơ.

Câu chuyện của em chỉ là một câu chuyện nhỏ. Nhưng từ câu chuyện ấy, em nhận ra một điều lớn hơn: dinh dưỡng chưa bao giờ chỉ là chuyện ăn gì, ăn bao nhiêu. Đó là câu chuyện về cách một đứa trẻ được lớn lên. Một bữa sáng đủ chất có thể giúp học sinh tỉnh táo trong tiết học đầu tiên. Một bữa trưa cân bằng giúp em có thêm năng lượng cho những buổi học chiều. Một cốc nước, một phần rau xanh, một món ăn giàu đạm hay một đĩa trái cây sau giờ vận động đều là những điều rất nhỏ, nhưng đang âm thầm nuôi dưỡng cơ thể và trí óc mỗi ngày.

Chúng ta thường hỏi một học sinh hôm nay được bao nhiêu điểm, đạt được thành tích gì. Nhưng có lẽ trước những câu hỏi ấy, chúng ta cũng nên hỏi: "Hôm nay con ăn đã đủ bữa chưa? Con có mệt không, con có vui không?". Bởi một đứa trẻ đói bụng khó có thể tập trung học tập. Một đứa trẻ luôn mệt mỏi khó có thể phát huy hết khả năng. Và một đứa trẻ không yêu thương chính mình sẽ rất khó bước đi tự tin trên hành trình trưởng thành. Dinh dưỡng rõ thế chính là một phần của giáo dục.... Giáo dục không chỉ là trao cho học sinh tri thức, mà còn là giúp các em có đủ sức khỏe để tiếp nhận tri thức ấy. Một ngôi trường muốn hạnh phúc không thể chỉ có những bài giảng hay, những điểm số đẹp hay những bảng thành tích đầy tự hào. Trường học hạnh phúc còn phải là nơi học sinh được ăn đủ chất, được vận động, được nghỉ ngơi, được lắng nghe và được bảo vệ cả về thể chất lẫn tinh thần. Và để làm được điều đó, chúng ta không thể chỉ trông vào một phía....

Gia đình là nơi đặt những viên gạch đầu tiên. Một bữa cơm gia đình không chỉ cung cấp dưỡng chất, mà còn là nơi cha mẹ dạy con biết ăn uống điều độ, biết trân trọng thực phẩm và biết lắng nghe cơ thể của mình. Đôi khi, một bữa cơm có đủ rau, thịt, cá, trứng, trái cây và một cuộc trò chuyện vui vẻ còn quý giá hơn rất nhiều những điều vật chất khác. Và nhà trường là nơi tiếp nối hành trình ấy. Những bữa ăn học đường cần được quan tâm về chất lượng và sự cân bằng, những khó khăn mà các em đang âm thầm mang theo. Bởi đôi khi, một lời nói vô tình về ngoại hình có thể khiến một học sinh tổn thương rất lâu. Nhưng cũng chính một lời động viên đúng lúc có thể giúp một người trẻ tìm lại niềm tin vào bản thân.

Xã hội, cộng đồng cũng có một phần trách nhiệm trong hành trình ấy. Một môi trường sống lành mạnh cần sự chung tay của tất cả mọi người: từ việc xây dựng thói quen ăn uống khoa học, tạo điều kiện cho học sinh, trẻ em vận động, lan tỏa kiến thức dinh dưỡng đúng đắn cho đến việc ngừng cổ vũ những chuẩn mực ngoại hình phi thực tế. Em từng nghĩ rằng khoẻ mạnh nghĩa là phải thật gầy. Bây giờ em hiểu rằng khỏe mạnh là khi mình có đủ năng lượng học tập, đủ sức lực để vui chơi, đủ bình an để yêu thương và đủ tự tin để trở thành chính mình.

Mỗi một học sinh là một mầm cây. Không ai có thể bắt một cái cây lớn lên bằng cách kéo nó cao hơn. Cây cần đất tốt, nước lành, ánh sáng và thời gian. Trẻ em cũng vậy, các em cần những bữa ăn đủ chất, những giờ vận động, những giấc ngủ trọn vẹn, những lời yêu thương và một môi trường an toàn để lớn lên theo cách của riêng mình.

Vì thế, khi nói về "Trường học hạnh phúc", em không chỉ nghĩ đến tiếng cười trong sân trường. Em nghĩ đến một căn tin sạch sẽ với những bữa ăn đủ dinh dưỡng. Em nghĩ đến một sân thể thao nơi học sinh được chạy nhảy không sợ bị đánh giá. Em nghĩ đến một phòng tâm lý nơi một học sinh có thể bước vào khi lòng mình đang chênh vênh. Và em nghĩ đến một người thầy, cô sẵn sàng hỏi: "Em có ổn không?". "Trường học hạnh phúc" đâu phải là một điều gì đó lớn lao, hạnh phúc có thể bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Là khi một học sinh không phải đến trường với chiếc bụng đói. Là khi một bạn có ngoại hình khác biệt không bị đem ra chế giễu. Là khi một học sinh đang gặp khó khăn về tâm lý có một người sẵn sàng nghe. Và cũng là khi bố mẹ không chỉ quan tâm đến chiều cao, cân nặng hay thành tích mà quan tâm cả đến cảm xúc của con mình. Đó chính là sự chung tay mà em nghĩ chúng ta cần có. Khi ba vòng tròn lớn ấy gặp nhau, một đứa trẻ sẽ không chỉ được nuôi lớn bằng thức ăn, mà còn được nuôi lớn bằng tri thức, lòng tự tin và tình yêu thương.

Đôi điều em muốn gửi lại:

Có những bài học không nằm trong sách giáo khoa. Bài học về sức khỏe là một trong số đó. Em đã từng muốn trở đẹp hơn thì phải thay đổi bản thân để vừa lòng với ánh nhìn của người khác. Nhưng giờ đây, em hiểu rằng trưởng thành không phải là ghét bỏ những điều chưa hoàn hảo ở mình. Trưởng thành là học cách chăm sóc bản thân, biết mình cần gì và biết tìm kiếm sự giúp đỡ khi cần.

Vì thế, em mong mỗi gia đình sẽ dành thêm một chút thời gian cho bữa cơm chung. Mong mỗi nhà trường sẽ quan tâm đến bữa ăn, hoạt động thể chất và sức khỏe tinh thần của học sinh. Mong cộng đồng sẽ cùng tạo ra những không gian an toàn, lành mạnh để trẻ em được vui chơi, vận động và lớn lên. Và em mong rằng không một học sinh nào phải nhịn một bữa ăn chỉ vì mình chưa đủ đẹp, phải cúi đầu vì ngoại hình, phải chịu đựng những lời nói làm tổn thương mình trong chính ngôi trường mà mình gọi là mái nhà thứ hai.

Nhìn lại hành trình ấy, em nhận ra rằng đôi khi điều làm thay đổi một con người không phải là một điều gì đó quá lớn mà chỉ là sự xuất hiện đúng lúc của một người biết lắng nghe, biết nắm tay em khi còn chưa đủ can đảm để yêu lấy chính mình. Và bài học em rút ra được đó là: "Đừng chỉ nuôi một đứa trẻ lớn lên. Hãy nuôi em bằng một bữa ăn đầy đủ, một cơ thể khỏe mạnh, một tâm hồn được yêu thương và một ngôi trường để mỗi ngày em đều muốn trở về".

Với em, bữa ăn không kết thúc bằng chiếc đũa được đặt xuống. Nó tiếp tục trong từng giờ học tỉnh táo, từng bước chạy trên sân trường, từng nụ cười với bạn bè và từng ước mơ được viết tiếp. Có những ước mơ bắt đầu từ trang sách, nhưng để đi đến cuối con đường, chúng ta cần một cơ thể đủ khoẻ và một trái tim hạnh phúc. Và có lẽ, hành trình xây dựng một "Trường học hạnh phúc" cũng bắt đầu giản dị như thế: từ một bữa ăn được trao bằng yêu thương".

Ba bước dành cho thí sinh dự thi "Viết và bình chọn trường học hạnh phúc 2026"

Bước 1: Thí sinh gửi bài lên diễn đàn để có cơ hội nhận Giải thưởng bài viết có nhiều lượt tương tác nhất: https://web.facebook.com/groups/2375985202597241

Bước 2: Gửi bài lên chuyên trang để được tải Giấy chứng nhận miễn phí mà không cần chờ tới kết quả chấm giải:https://treemvietnam.net.vn/truong-hoc-hanh-phuc

Bước 3: Gửi bài thi (viết tay) về Ban Tổ chức để tiến hành chấm và trao giải (địa chỉ nhận bài dự thi: Tầng 5, số 12, ngõ 71, phố Láng Hạ, Hà Nội). Thời hạn nhận bài từ 1/8 đến 30/9/2026 (theo dấu bưu điện).